Thấy Hắc Báo nhìn mình với vẻ mong đợi, Lưu Chí Phi sao lại không hiểu ý, gã cười nói:
"Báo ca, anh em mình còn cần khách sáo sao? Có vẻ thằng đó cũng có chút 'nghề' đấy, thôi thì tôi ở lại Nam Thành thêm mấy ngày."
Hắc Báo hơi ái ngại nhưng cũng không cam lòng bỏ qua cho Trương Dương, liền nói:
"Nghe tóc vàng bảo thằng đó có chút đạo hạnh, ba mươi mấy mạng mà chưa đầy năm phút đã nằm đo đất hết cả. Chú cũng biết giờ anh không điều động được nhiều người, đi ít quá sợ không ăn thua. Cho nên..."
"Không ngờ ở cái đất Nam Thành này còn có cao thủ như vậy. Được, tôi sẽ ở lại thêm vài ngày để hội ngộ gã một chuyến. Yên tâm đi, ngày mai anh sẽ không phải phiền não vì nó nữa đâu!"
Lưu Chí Phi bắt đầu thấy ngứa ngáy tay chân, ở Nam Thành bao nhiêu ngày mà chưa được đánh đấm ra hồn.
Hy vọng thằng nhóc đó có chút bản lĩnh, đừng làm gã thất vọng, bằng không gã không ngại bẻ gãy từng khúc xương của nó đâu.
...
Trong khi đó, Trương Dương – người vẫn chưa biết nguy hiểm đang cận kề – đang đau đầu không biết nên chọn mẫu xe nào. Hạ Hinh Vũ và Diêu Phi thì cứ cãi nhau chí tử bên cạnh.
"Con bảo này sư phụ, người cứ quất con Land Rover này đi, nhìn bá khí ngời ngời, sau này chở mấy em gái đi hóng gió là chuẩn bài nhất!"
"Đi chết đi! Cậu tưởng Trương Dương cũng như cậu chắc? Trương Dương, lấy con này này, nhìn đáng yêu chưa! Màu đỏ chót thế này là đẹp nhất luôn!"
Hạ Hinh Vũ mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm vào chiếc Volkswagen Beetle màu đỏ trước mặt.
Trương Dương bị hai cái "loa phóng thanh" này làm cho nhức hết cả đầu.
Anh mua xe chỉ để làm phương tiện đi lại thôi mà, với lại cái xe Hạ Hinh Vũ chỉ kia là cho đàn ông lái à?
Anh mặc kệ lời khuyên của họ, lững thững đi tới trước chiếc Audi mình đã nhắm trúng.
Rất hợp với anh: Không phô trương, trầm ổn và đẳng cấp.
Anh quay sang bảo cô nhân viên đang đứng đợi:
"Lấy chiếc này đi, làm thủ tục cho tôi!"
Cô nhân viên bán hàng vừa mừng vừa hụt hẫng, đơn giản vậy thôi sao?
Còn chưa thèm lái thử luôn!
Nếu không phải thấy hai người đi cùng ăn mặc không phải dạng vừa, cô đã tưởng Trương Dương đang đùa mình rồi.
"Dạ vâng, thưa anh! Có ngay ạ, lát nữa anh có thể lái xe về nhà luôn!"
Hạ Hinh Vũ và Diêu Phi như hai con gà chọi bại trận, thấy Trương Dương đã đi thanh toán, liền lườm nhau một cái cháy mặt rồi chạy theo anh.
"Vẫn là sư phụ nhãn quang cao! Nhìn xe là biết sư phụ đẳng cấp cỡ nào rồi. Chỉ một chữ thôi: Đỉnh!"
Diêu Phi không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nịnh hót nào.
"Đồ nịnh bợ!"
Hạ Hinh Vũ quay ngoắt đi không thèm nhìn Diêu Phi, ngồi xuống cạnh Trương Dương.
Lúc này, quản lý của showroom xe hơi đi tới. Từ xa thấy Hạ Hinh Vũ và Diêu Phi, ông ta vội chạy lại vồn vã:
"Hạ tiểu thư và Diêu đại thiếu gia tới mà không báo tôi một tiếng! Hai vị muốn mua xe ạ?"
Nói đoạn, ông ta quay sang cô nhân viên, dõng dạc ra lệnh:
"Bất kể hai vị đây chọn xe nào, đều giảm giá một nửa!"
Rồi lại quay sang hai người cười nịnh:
"Tôi biết hai vị không thiếu chút tiền lẻ này, nhưng đây là chút tấm lòng của tôi, hai vị đừng từ chối."
Hạ Hinh Vũ chẳng buồn để ý, mắt chỉ dán vào Trương Dương.
Thấy tên quản lý dám ngó lơ Trương Dương, Diêu Phi có vẻ khó chịu, lạnh lùng đáp:
"Không phải bọn tôi mua xe, là hộ tống sư phụ tôi đi mua!"
Quản lý nghe xong liền hiểu ngay mình vừa bỏ lỡ nhân vật tầm cỡ, không dám chậm trễ, vội vàng xin lỗi Trương Dương:
"Thật xin lỗi ngài, chắc ngài lần đầu tới đây. Ngài cứ yên tâm, vẫn như lời tôi vừa nói, bất kể ngài chọn chiếc nào đều giảm giá 50%."
Tên quản lý vừa lau mồ hôi trên trán vừa cung kính nói.
Trương Dương cũng không từ chối, thực ra lợi nhuận ngành xe hơi rất lớn, giảm nửa giá họ cũng chẳng lỗ được.
Anh khách sáo vài câu rồi đặt chiếc vali da lên bàn mở ra, từng xấp tiền mặt dày cộm hiện ra trước mắt mọi người.
Đám người Hạ Hinh Vũ đều bị hành động của Trương Dương làm cho đứng hình.
Không phải họ chưa thấy tiền bao giờ, mà là chưa thấy ai xách cả vali tiền mặt đi mua xe như thế này cả!
Họ cũng không ngờ cái vali Trương Dương xách khư khư trên tay nãy giờ lại là để đựng tiền!
Dù chưa rõ lai lịch của Trương Dương, nhưng quản lý không dám xem thường.
Một người được cả tiểu thư của Bí thư Thành ủy và thiếu gia của Phó Chủ tịch Thường trực gọi là sư phụ thì có thể là hạng người tầm thường sao?
Bỏ mặc cô nhân viên bán hàng còn đang ngẩn ngơ, đích thân quản lý làm thủ tục cho Trương Dương, đúng thật là chỉ lấy nửa giá.
Ông ta rút ra 40 vạn từ vali rồi đóng lại, cung kính đưa trả cho Trương Dương.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận