Chỉ cảm thấy một dòng thanh lưu mát lạnh tràn vào cơ thể, hòa quyện cùng Hồi Long Kình, khiến nội kình trong người tăng lên một tia rõ rệt.
Nếu không phải Trương Dương quan sát tỉ mỉ thì đúng là không phát hiện ra, tuy tăng lên không đáng kể nhưng nếu lần nào cũng tăng như vậy, tích tiểu thành đại cũng là một con số đáng gờm.
...
Quãng thời gian tiếp theo, Trương Dương đắm mình trong việc tăng cường nội kình và những màn "bám đuôi" của Hạ Hinh Vũ cùng Diêu Phi.
Những ngày thảnh thơi này khiến Trương Dương suýt chút nữa quên mất một mối họa lớn — sư phụ của Lưu Chí Phi — kẻ có thể xuất hiện tại Nam Thành bất cứ lúc nào.
Tất nhiên Trương Dương không biết rằng, Lý Nguyên Triều vẫn chưa hay tin ái đồ của mình đã bỏ mạng.
Hắc Báo thì chẳng biết Lưu Chí Phi có sư phụ, Lưu Chí Phi cũng chưa từng kể với gã, mà giờ y đã chết, chiếc điện thoại cũng nát vụn trong trận đánh trước, chẳng còn ai báo tin cho Lý Nguyên Triều cả.
Trước đây, Lưu Chí Phi có đi luyện võ biệt tích ba năm tháng cũng là chuyện thường tình.
Võ giả đôi khi đột phá, bế quan tu luyện vài tháng chẳng có gì lạ.
Chỉ có hạng quái thai như Trương Dương, lần nào đột phá cũng có hệ thống hỗ trợ nên mới không cần tốn thời gian dài để thích nghi với sự thay đổi của cơ thể.
Nghĩ đến việc kẻ thù của mình có thể là một cao thủ Minh Kình với lực chiến vượt mức 100, áp lực trong lòng Trương Dương tăng lên rõ rệt.
Những ngày sau đó hắn không bén mảng tới phố đồ cổ nữa.
Tiền đã đủ tiêu, hệ thống cũng thăng cấp rồi, không cần thiết phải đi đổ thạch làm gì cho mệt.
"Ha ha ha! Hồi Long Kình cuối cùng cũng Đại thành rồi!"
Cứ ngỡ chỉ vài ngày là xong, không ngờ môn công phu này ngốn của Trương Dương tận một tháng trời mới đạt tới Đại thành, đó là còn có cả sự hỗ trợ của chiếc bồ đoàn kia.
Trương Dương kiểm tra lại bảng thuộc tính: Thể năng đạt 70, lực chiến cũng đã chạm tới mốc 65.
Vừa bước ra khỏi phòng luyện công, Trương Dương đã thấy Hạ Hinh Vũ đang ngồi xem tivi ở phòng khách, vẻ mặt ra chiều đã đợi từ lâu.
Dạo này Hạ Hinh Vũ đến rất thường xuyên.
Kể từ khi biết Trương Dương là một võ giả, cô nàng cứ bám lấy hắn đòi nhận làm sư phụ, còn mạnh miệng tuyên bố mình thông minh hơn hẳn cái tên ngốc Diêu Phi kia, làm Diêu Phi đứng bên cạnh chỉ biết trợn mắt trắng dã vì tức.
Thôi thì "chăn một con cừu cũng là chăn, chăn cả đàn cũng thế", Trương Dương chẳng nói có nhận đồ đệ hay không, nhưng mỗi lần dạy Diêu Phi hắn đều không đuổi Hạ Hinh Vũ đi.
Có đôi khi Diêu Phi còn chưa hiểu gì thì cô nàng đã học thuộc làu, khiến Diêu Phi bị đả kích không nhẹ.
Tố chất của hai người này đúng là rất khá, mới hơn một tháng mà Thiết Quyền đều đã nhập môn.
Tuy chưa thể coi là cao thủ, nhưng nếu đối đầu với Lý đội trưởng thì chắc chắn không thành vấn đề.
Dù sao Lý Bảo Quốc cũng chỉ là người thường, chưa từng học võ thuật hệ thống, chỉ biết vài chiêu tán thủ và kỹ năng chiến đấu cơ bản.
"Sư phụ, sao người bây giờ mới chịu ra vậy! Ban đầu con định rủ người đi ăn trưa, giờ thì thành ăn tối luôn rồi đây này."
Hạ Hinh Vũ nũng nịu nói.
Cô nàng đã học theo Diêu Phi gọi một tiếng "Sư phụ".
Trương Dương cũng chẳng buồn để tâm họ gọi mình là gì, thích gọi sao thì tùy.
Sau khi giải thích bừa vài câu cho qua chuyện, cả hai cùng nhau đi ăn tối.
Hạ Hinh Vũ vừa ăn vừa nói:
"Sư phụ, mai là Giáng sinh rồi, thầy trò mình đi chơi đi! Con thấy người cứ ru rú trong nhà suốt, ra ngoài thư giãn chút đi mà!"
Nghe Hạ Hinh Vũ nhắc, Trương Dương mới sực nhận ra thời gian trôi nhanh thật.
Chẳng trách hôm nay ra ngoài thấy có người đã mặc áo bông, còn mình vẫn diện mỗi chiếc áo sơ mi hèn gì ai nấy đều nhìn trân trân.
Nghĩ bụng cũng cần ổn định cảnh giới trước khi học võ kỹ thứ hai, ngày mai lại chẳng có việc gì quan trọng, hắn liền gật đầu đồng ý.
Thấy Trương Dương gật đầu, Hạ Hinh Vũ sướng rơn.
Bao nhiêu ngày qua Trương Dương cứ mải mê luyện công, cô hẹn mấy lần đều bị từ chối.
Hôm nay cũng chỉ hỏi thử xem sao, không ngờ hắn lại đồng ý thật.
"Tuyệt quá! Trương Dương, sáng mai em qua tìm anh nhé! À quên nói với anh, em cũng chuyển tới khu Ngọc Viên rồi, hi hi, sau này ngày nào em cũng được gặp anh rồi."
Vì quá khích, Hạ Hinh Vũ quên bẵng cả hai chữ "sư phụ".
Còn câu nói phía sau thì cô nàng lí nhí đến mức ngay cả bản thân mình cũng suýt không nghe rõ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận