Bề mặt sần sùi, lồi lõm, đã thế còn không có độ bóng, cứ trắng nhởn ra.
Trong đống "rác" này, chỉ duy nhất một khối có năng lượng trên 100.
Trương Dương suy tính một hồi, rồi bước tới đống đá thảm hại kia, ra vẻ sành sỏi lật tới lật lui vài lần.
Cuối cùng, gã nhặt khối đá "hơn 100 điểm" lên, đi tới trước mặt chủ tiệm:
"Ông chủ, tôi lấy cục này! Lần đầu chơi thử, có bớt tí lộc nào không?"
"Cậu em ơi, 500 tệ là giá bèo nhất rồi, tiền vận chuyển của tôi còn quá cha chỗ đó."
Lão chủ xua tay, vẻ mặt đầy bất lực.
Nếu không phải đám này mã ngoài quá tệ, thì làm gì có giá 500 tệ cho gã mua.
Thấy lão chủ kiên quyết, Trương Dương cũng chẳng nài nỉ thêm.
Dù sao 500 tệ gã vẫn lo được.
Gã rút năm tờ "tờ xanh" (tiền 100 tệ) đưa cho lão chủ, rồi ôm khối đá đi thẳng tới máy cắt.
Chắc do khối đá trông quá "phế", lại thêm ông chú lúc nãy vừa thua trắng nên chẳng ai buồn lại gần xem.
Lúc Trương Dương tới máy, xung quanh vắng hoe, bác thợ xẻ đá đang ngồi rít thuốc lào buôn chuyện với mấy khách quen.
Thấy Trương Dương ôm cục đá đến, bác thợ nhả khói, hỏi:
"Cắt không cậu em?"
Thường thì loại đá vài trăm tệ này đều đẩy cho đám học việc làm, nhưng hôm nay rảnh rang nên bác thợ đích thân ra tay.
"Cắt chứ bác! Lần đầu chơi, con thử vận may xem sao!"
Bác thợ cũng chẳng nói gì thêm.
Loại người muốn "thử vận may" này bác gặp đầy quanh năm, nhưng kẻ thật sự phất lên được thì đếm trên đầu ngón tay.
Khối đá nhỏ, nhìn chẳng có dáng dấp gì là sẽ ra ngọc nên bác thợ cũng lười vẽ vạch.
Bác rất kinh nghiệm đặt máy, xoẹt một đường.
Tiếng máy cắt kêu o o...
"Ra xanh rồi! Không thể tin được!"
Bác thợ chợt hét lên kinh ngạc.
Bác không phải kẻ chưa thấy sự đời, nhưng bác thật sự không ngờ cái đống "đá rác" này lại có thể lòi ra phỉ thúy.
Nghe tiếng hô, mấy gã khách đang chém gió quanh đó lập tức ùa tới như ong vỡ tổ.
"Vãi thật, ra xanh thật kìa, ít nhất cũng là chủng Can Thanh!"
"Cục nợ này mà cũng ra ngọc á? Nghịch lý thế nhỉ!" ...
Thấy đã ra màu, bác thợ bắt đầu thao tác tỉ mỉ hơn.
Chỉ năm sáu phút sau, một khối phỉ thúy to cỡ quả trứng gà đã lộ diện.
Do mới cắt ra nên nó trông hơi xám xịt, mờ mờ.
Trương Dương mân mê khối ngọc trong tay, lật qua lật lại không nỡ rời.
Thật không ngờ cái cục đá bé tí này lại đáng giá hơn vạn tệ, bằng cả nửa năm trời gã làm lụng hộc mặt ra!
Lão chủ tiệm lúc nãy nghe động tĩnh ngoài này cũng đã lạch bạch chạy ra.
Thấy ra ngọc thật, lão cười đến mức cái mặt béo rung rinh như đĩa thịt mỡ, trông còn hớn hở hơn cả Trương Dương.
"Cậu em đúng là số đỏ nhé! Có bán không? Nếu bán thì tôi nhập lại một vạn năm!"
Lão chủ rõ ràng là vì muốn lấy hên cho tiệm nên mới đưa cái giá cao hơn thị trường một chút để thu mua.
Trương Dương liếc nhìn đám đông xung quanh, thấy ai nấy đều thản nhiên, chứng tỏ giá này là cực ổn rồi.
"Chốt! Thế thì cảm ơn ông chủ nhé!"
"Cậu em họ gì? Tệ xá họ Vương. Lát nữa nếu cậu em còn nhắm được khối nào, tôi giảm thẳng cho 20%!"
Lão chủ vừa đếm tiền đưa cho Trương Dương vừa đon đả hỏi han.
"Cảm ơn Vương chủ quán, cứ gọi tôi là Tiểu Trương là được."
Trương Dương nhận xấp tiền dày cộp, lòng dạ rạo rực không thôi. Không ngờ loáng cái đã kiếm được hơn nửa năm đi làm thuê.
"Hì hì, thế thì tôi không khách sáo nữa. Tiểu Trương này, còn muốn xem thêm không? Cứ chọn đi, trừ mấy khối 'mở cửa sổ' ra, còn lại tôi giảm 20% hết!"
Dân đổ thạch cực kỳ tin vào cái vận, đôi khi vận đỏ đến thì cắt bảy tám khối ra xanh cả tám là chuyện thường!
Trương Dương mỉm cười:
"Thế thì để tôi xem thêm vài khối nữa. Mượn lời chúc của Vương chủ quán, mong là ra thêm vài cục nữa cho xôm!"
"Cứ tự nhiên, cậu em cứ thong thả mà chọn."
Lão chủ Vương cười tít mắt, nhanh nhảu đáp lời.
Trương Dương bước tới khối đá gã nhắm từ trước:
"Lấy khối này đi! Nhìn nó thấy thuận mắt, tôi cũng chẳng hiểu biết gì, cứ chọn theo linh cảm thôi!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận