Trương Dương đang định ôn lại mấy chiêu Thiết Quyền thì giật bắn mình bởi tiếng đạp cửa khô khốc.
Ngẩng đầu lên, cánh cửa đã bị đá văng, bốn năm bóng người lù lù hiện ra.
Trương Dương chau mày, lạnh giọng hỏi:
"Các người làm cái quái gì thế? Không biết đây là nơi riêng tư à?"
Đồng thời, anh lập tức ra lệnh cho hệ thống: "Quét hình!"
Anh biết thừa đám người này xông vào chắc chắn không phải đi đưa cơm. Mà anh vốn chẳng thù hằn với ai, khả năng cao nhất là vụ đổ thạch sáng nay tại phố đồ cổ đã bị người ta nhòm ngó!
Kết quả quét hình khiến Trương Dương thở phào nhẹ nhõm.
Trong năm người, chỉ có gã to con ở giữa có điểm thể năng là 8, võ lực là 3.
Đám còn lại chỉ ngang ngửa anh lúc trước.
Mà Trương Dương vừa nhìn bảng trạng thái mới phát hiện, thể năng của mình không biết từ lúc nào đã tăng lên 9, võ lực cũng nhảy vọt thành 7!
Có lẽ là do trận tập luyện tối qua ở công viên chăng?
Nghĩ đến đây, Trương Dương bỗng thấy phấn khích lạ thường.
Đang định tìm chỗ luyện tay nghề thì lại có kẻ tự dẫn xác đến tận cửa!
"Tiểu đệ này, ai cũng là vì miếng cơm manh áo cả thôi. Nghe nói hôm nay chú em kiếm được bộn tiền, cũng nên để mắt đến đám dân nghèo tụi anh một chút chứ nhỉ?"
Hắc Báo thong thả nói, giọng điệu đầy vẻ đạo đức giả.
"Phải đấy, đúng thế! Nhãi con, tự mình phát tài thì cũng phải chia cho anh em tí lộc chứ! Có phúc cùng hưởng mà, mấy đứa thấy đúng không?"
"Đúng đúng, đại ca nói quá chuẩn!"
Đám lâu la đứng bên cạnh cười rộ lên đầy giễu cợt.
"Nếu tôi nói không muốn thì sao? Chẳng lẽ các người định ngang nhiên cướp giật?"
Trương Dương nheo mắt hỏi.
"Đừng nói khó nghe thế, tụi anh cùng lắm là mượn tạm thôi, sau này sẽ trả." Hắc Báo cười híp mắt, trông cứ như gã thực sự đến đây để mượn tiền thật không bằng.
Trương Dương chẳng buồn phí lời với hạng rác rưởi này. Tay chân anh đã ngứa ngáy từ lâu, giờ không nhịn thêm được nữa.
Kể từ khi lĩnh ngộ được Thiết Quyền, trong lòng anh luôn sục sôi một khát khao chiến đấu.
Trương Dương nhún chân, một bước vọt tới như tên bắn, mục tiêu chính là gã đại ca cao lớn ở giữa.
Bắt giặc phải bắt vua trước, đạo lý này anh hiểu rõ. Dù tự tin vào Thiết Quyền nhưng Trương Dương cũng chưa đến mức tự phụ mù quáng.
Hắc Báo và gã tóc vàng đứng ngoài cửa thấy Trương Dương không nói không rằng đã lao tới thì đều sững sờ kinh ngạc!
Khi bọn chúng còn chưa kịp định thần, Trương Dương đã tung quyền!
Cú đấm này nhìn qua có vẻ không nhanh, nhưng lại mang đến cho Hắc Báo một áp lực ngàn cân không thể diễn tả bằng lời.
Hắc Báo cảm thấy mình có lùi thế nào cũng không thể tránh khỏi.
Kinh nghiệm lăn lộn nhiều năm mách bảo gã: Tên nhóc trước mặt là một cao thủ thực thụ!
Trong chớp mắt, gã không kịp nghĩ gì thêm, chỉ theo bản năng đưa cánh tay chắn trước ngực.
"RẮC...!"
Một tiếng xương gãy khô khốc vang lên.
Cả người Hắc Báo bay ngược ra ngoài như diều đứt dây. Không chỉ cánh tay bị gãy lìa, mà lồng ngực cũng bị một lực đạo khủng khiếp oanh kích trúng.
Cú đấm này ít nhất cũng đánh gãy của Hắc Báo ba cái xương sườn.
Đám tóc vàng đứng bên cạnh đều chết lặng trước hành động chớp nhoáng của Trương Dương!
Bọn chúng không thể ngờ Trương Dương lại dám ra tay trước.
Thấy đại ca ngã gục dưới đất, máu tươi không ngừng trào ra khóe miệng, cả bọn bỗng chốc nổi trận lôi đình!
Làm đại ca giang hồ là phải trọng nghĩa khí.
Bọn chúng không hề sợ hãi bỏ chạy, ngược lại còn cùng nhau vây đánh.
"Lên! Bốn chọi một chẳng lẽ lại sợ nó!"
Gã tóc vàng gào lên rồi lao tới.
Trương Dương cũng không ngờ uy lực của cú đấm vừa rồi lại lớn đến vậy.
Dù hôm qua ở công viên đã đấm lún cả thân cây, nhưng cây là vật chết, làm sao chấn động bằng việc đấm bay một người sống!
Thấy gã tóc vàng lao đến, Trương Dương thầm nghĩ đám du côn này dù bị đánh cũng chẳng dám báo cảnh sát, thế nên ra tay dù không dồn toàn lực như ban nãy nhưng cũng chẳng hề nhẹ nhàng!
Mấy tên tiểu yêu này nói cho cùng cũng chỉ là hạng đi đánh nhau hội đồng, thu tiền bảo kê dăm ba chỗ, đã bao giờ gặp qua nhân vật lợi hại như Trương Dương!
Chỉ trong chớp mắt, tất cả đều bị Trương Dương đánh nằm đo ván trên sàn.
Gã tóc vàng thê thảm nhất, bị một quyền đánh bay cả hàm răng, trông không khác gì một bãi bùn nhão!
Trương Dương dù sao cũng là lần đầu thực chiến, lúc đánh thì hăng máu chẳng nghĩ gì nhiều, nhưng giờ thấy năm người nằm la liệt rên rỉ dưới đất, anh cũng giật mình một phen, chẳng biết tính sao cho phải!
May mà ba tên còn lại thương thế không quá nặng.
Bọn chúng cũng chẳng dám buông lời đe dọa kiểu "mày cứ đợi đấy", lủi thủi bò dậy, kẻ khênh Hắc Báo, người dìu gã tóc vàng, chạy trối chết.
Mãi đến khi bọn chúng đi khuất một lúc lâu, Trương Dương mới hoàn hồn.
Mình vừa mới đánh nhau thật sao?
Hơn nữa đối phương trông có vẻ trọng thương lắm!
Trương Dương vừa lo lắng cho mấy tên bại trận, lại vừa bị uy lực của Thiết Quyền làm cho choáng váng!
Giây phút này, Trương Dương mới thấu hiểu một chân lý: Cá lớn nuốt cá bé luôn là quy luật của mọi thời đại!
Nếu không học được Thiết Quyền, e rằng kết cục của ngày hôm nay đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận