Nhưng rõ ràng đây không phải lúc để hỏi.
Khi ánh mắt của bà chủ hướng tới, Hạ Vân Kiệt khẽ mỉm cười bẽn lẽn, nhưng trong đầu lại vô tình hiện ra hình ảnh hai người phụ nữ quấn quýt bên nhau, cảm giác vừa kỳ lạ vừa khơi gợi trí tò mò của một chàng trai mới lớn.
"Vâng, thưa bà chủ."
Câu trả lời của Trình Sính đã xác nhận phán đoán của Hạ Vân Kiệt, đồng thời cũng giúp bà chủ xác nhận chàng trai trẻ có vẻ ngoài khá bảnh bao và nụ cười rụt rè này chính là người được tiến cử.
"Cậu em, tên gì? Quê ở đâu? Trước đây làm nghề gì rồi?"
Sau khi xác nhận xong, bà chủ bắt đầu hỏi chuyện.
Hơn một tháng lang thang tìm việc ở Giang Châu, đây có thể coi là buổi phỏng vấn chính thức đầu tiên trong đời Hạ Vân Kiệt, quyết định liệu anh có thể có một cuộc sống ổn định trong thời gian tới hay không.
May thay, Hạ Vân Kiệt dù sao cũng không phải người thường, tuy là lần đầu tiên nhưng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh và giới thiệu bản thân một cách rành mạch.
Sau khi nghe xong, bà chủ gật đầu nói với Trình Sính:
"Sính, em đưa A Kiệt qua chỗ chị Lý đăng ký thông tin, rồi dẫn cậu ấy đi lĩnh một bộ đồng phục."
Hạ Vân Kiệt không ngờ cuộc phỏng vấn lại đơn giản đến vậy, anh hơi sững người cho đến khi Trình Sính kéo tay một cái mới sực tỉnh, vội cúi đầu chào:
"Cảm ơn bà chủ."
"Ừm, cố gắng mà làm, có gì không hiểu cứ hỏi Trình Sính hoặc Hiểu Diễm."
Bà chủ gật đầu.
Hạ Vân Kiệt biết "Hiểu Diễm" chính là chị Diễm lúc nãy, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quặc.
Rời khỏi văn phòng, Hạ Vân Kiệt cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi khẽ:
"Sính này, nãy cô bảo chị Diễm là người của bà chủ? Nhưng bà chủ cũng là nữ mà?"
"Anh đúng là 'out' thật rồi. Giờ là thời đại nào rồi, ai yêu ai thì mặc kệ họ chứ. Đợi sau này anh làm ở đây lâu sẽ biết, nam - nam hay nữ - nữ ở cạnh nhau chẳng có gì là lạ cả."
Trình Sính liếc xéo anh một cái.
Hạ Vân Kiệt nghe xong chỉ biết đổ mồ hôi hột.
Anh thầm nghĩ, trước đây thấy bạn học cùng nữ sinh lén lút ra ngoài thuê phòng đã thấy là tân tiến lắm rồi, giờ mới biết xã hội bên ngoài còn phức tạp hơn trường học nhiều.
Sau khi đăng ký với chị Lý và nhận đồng phục từ chỗ bác Quách quản lý kho, Hạ Vân Kiệt chính thức trở thành nhân viên của quán bar Blue Night.
Trong lúc đó, Trình Sính cũng giới thiệu sơ qua về tình hình quán và dẫn anh đi ăn chút gì đó lót dạ.
Đội ngũ nhân sự ở đây khá phức tạp: hai DJ, hai kỹ thuật viên âm thanh kiêm ánh sáng, bốn bảo vệ, một quản lý sảnh, hai thu ngân, hai bartender, một phụ quầy và sáu nhân viên phục vụ, cộng thêm chị Diễm là Quản lý trực tiếp.
Ngoài ra còn có tiếp tân, tài vụ, đầu bếp, phụ bếp...
Nghe xong, Hạ Vân Kiệt mới thấy một quán bar bé nhỏ mà cũng quy mô đến vậy.
Anh là nhân viên phục vụ, dưới quyền quản lý của Chu Hiểu Diễm.
"Sắp đến giờ rồi, đi thay đồ đi."
Ăn uống qua loa xong, Trình Sính giục anh.
Đồng phục nam khá đơn giản: quần tây dài, sơ mi trắng, áo gile và một chiếc nơ cổ.
Đồng phục nữ thì lại càng tối giản: áo thun đen bó sát kết hợp với váy siêu ngắn màu trắng.
Khoảnh khắc Trình Sính bước ra từ phòng thay đồ, tim Hạ Vân Kiệt bỗng đập nhanh một nhịp. Chiếc váy đó thực sự quá ngắn, để lộ một đoạn đùi trắng ngần đẫy đà.
Dưới ánh đèn mờ ảo, nó tỏa ra một sức hút vô hình, khiến người ta cứ muốn đưa tay chạm vào.
"Tiểu quỷ, nhìn cái gì mà nhìn? Hồi trưa nhìn chưa chán hả?"
Thấy Hạ Vân Kiệt nhìn chằm chằm, Trình Sính hơi đỏ mặt, lườm anh một cái.
"Khụ khụ... Sính này, cái váy này có vẻ hơi ngắn quá không?"
Hạ Vân Kiệt ngượng nghịu ho khan, lên tiếng.
"Sao, sợ tôi chịu thiệt à?"
Trình Sính chớp mắt nhìn anh.
"Có một chút."
Hạ Vân Kiệt thật thà nói.
Dù mới quen biết nửa ngày, nhưng Trình Sính là người bạn khác giới đầu tiên của anh tại Giang Châu.
Sự nhiệt tình và cởi mở của cô khiến anh có thiện cảm rất lớn.
"Lỗi thời quá! Đây gọi là gợi cảm, hiểu không?"
Trình Sính liếc anh một cái rồi xoay người bước ra ngoài.
Nhìn theo bóng lưng quyến rũ, đặc biệt là vòng ba tròn trịa được bao bọc trong chiếc váy ngắn, Hạ Vân Kiệt chỉ biết lắc đầu cười khổ.
Có lẽ, anh thật sự đã lỗi thời rồi!
Đang mải suy nghĩ, Trình Sính đột ngột quay lại kéo tay anh, nũng nịu:
"Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Yên tâm đi, tôi lanh lợi lắm, mấy gã dê xồm không sơ múi gì được đâu!"
Chỉ là khi nói câu này, mặt cô nàng lại ửng hồng, vì sực nhớ ra hồi trưa mình vừa bị chàng trai trước mặt này chiếm lấy một "tiện nghi" lớn.
Hạ Vân Kiệt nghe vậy, lòng bỗng xao động.
Anh mỉm cười rồi bước theo cô hướng về phía quầy bar.
Ở đó, chị Diễm đang ngồi trên chiếc ghế cao, đôi chân trắng muốt vắt chéo vào nhau, trông vô cùng khêu gợi.
"Soái ca, nói chị nghe xem, em biết làm những gì nào?"
Thấy Hạ Vân Kiệt trong bộ đồng phục đi tới, chị Diễm xoay ghế lại, lên tiếng hỏi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận