Hạ Vân Kiệt chẳng dám nhìn thẳng vào mắt Diễm tỷ, bởi khi chị ta quay người lại, từ góc độ của anh, không chỉ thấy được rãnh ngực sâu hun hút trắng nõn nà, mà dọc theo đôi chân dài đầy đặn đang bắt chéo vào nhau, dường như còn thấp thoáng thấy được một phần vòng ba căng tròn lấp ló sau tà váy ngắn.
"Chị Diễm, em là Hạ Vân Kiệt, vừa mới tốt nghiệp nên chưa có kinh nghiệm làm việc ở quán bar, mong chị chỉ bảo và giúp đỡ thêm ạ."
Hạ Vân Kiệt dù có chút ngượng ngùng trước bộ trang phục gợi cảm nóng bỏng của chị ta, nhưng lời lẽ vẫn rất điềm tĩnh.
"Không sao, chưa có kinh nghiệm thì cứ hỏi nhiều, học nhiều là được."
Diễm tỷ nghe vậy không hề lộ vẻ khó chịu, ngược lại còn gật đầu an ủi một câu, rồi quay sang bảo Trình Sính:
"Trình Sính, A Kiệt là bạn của em, thời gian này em chịu khó kèm cặp cậu ấy nhé."
"Vâng ạ, chị Diễm."
Trình Sính gật đầu đáp lời.
Thấy công việc của mình được chốt hạ một cách đơn giản như vậy, Hạ Vân Kiệt thầm nghĩ, có lẽ người làm ở quán bar tính cách và phong cách làm việc đều sòng phẳng, dứt khoát, không giống kiểu lề mề, dây dưa như ở mấy cơ quan nhà nước.
Tranh thủ lúc quán bar chưa chính thức mở cửa và khách khứa chưa tới, Trình Sính đưa một quyển thực đơn đồ uống cho Hạ Vân Kiệt và nói:
"A Kiệt, cậu xem qua danh sách đồ uống và đồ ăn này đi để làm quen. Khách đến đây thường là khách quen, họ gọi đồ rất nhanh, cậu phải ghi nhớ cho kỹ đấy."
Hạ Vân Kiệt gật đầu nhận lấy.
Quyển thực đơn dài hơn mười trang, trên đó chi chít những cái tên bằng tiếng Anh.
Anh vốn chỉ tốt nghiệp trung cấp, trình độ tiếng Anh khá "nát", nên vừa nhìn vào đã thấy hoa mắt, mấy từ tiếng Anh đó anh chẳng hiểu mô tê gì.
“Xem ra lúc rảnh rỗi phải tranh thủ cày tiếng Anh mới được, dù sao năm tới thi tự túc lấy bằng đại học cũng phải thi môn này”
Hạ Vân Kiệt thầm tính toán, nhưng mặt mày vẫn lộ vẻ lúng túng:
"Những cái này đều phải học thuộc lòng sao? Tiếng Anh của mình không tốt lắm, e là trong thời gian ngắn khó mà nhớ hết được."
"Yên tâm đi, cậu tưởng làm nghề này có mấy người giỏi tiếng Anh chắc? Hi hi, đưa cho cậu này, đây là bản dịch do chính chị Diễm đặc biệt biên soạn đấy."
Hạ Vân Kiệt nhận thêm một quyển sổ khác, lật ra xem thì đúng là nội dung y hệt thực đơn kia, nhưng sau mỗi cái tên tiếng Anh đều có chú thích tiếng Việt, ví dụ sau chữ Vodka ghi là Vốt-ca, sau Whiskies là Uy-xki...
Lật vài trang, Hạ Vân Kiệt thở phào nhẹ nhõm.
Tiếng Anh anh dốt thật, nhưng trí nhớ lại vượt xa người thường.
Có bản dịch này rồi, việc học thuộc lòng tên gọi đối với anh chẳng hề khó khăn. Chỉ là anh hơi ngạc nhiên, không ngờ người phụ nữ nóng bỏng như Diễm tỷ lại là một cao thủ ngoại ngữ.
Vì chưa có khách, Hạ Vân Kiệt tranh thủ thời gian đối chiếu bản dịch để xem thực đơn.
Chỉ khoảng mười phút sau, anh khép sách lại, trả cho Trình Sính và hỏi:
"Ngoài thực đơn ra, còn cần nhớ thêm gì nữa không?"
Trình Sính thấy anh mới xem một lát đã trả sách, liền hỏi:
"Cậu đừng có nóng vội, đằng nào giờ cũng chưa có người, cứ xem thêm chút nữa cho quen, lúc bắt tay vào làm sẽ nhanh hơn. Lát nữa mình sẽ nói cho cậu những thứ cần nhớ tiếp theo."
"Mình nhớ hết rồi."
Hạ Vân Kiệt cười đáp.
"Thật hay đùa đấy? Chỉ trong chớp mắt mà cậu nhớ hết rồi sao?"
Trình Sính kinh ngạc thốt lên.
"Không tin à? Cậu cứ kiểm tra thử xem?"
Hạ Vân Kiệt tự tin.
"Được thôi, để xem nào."
Trình Sính thực sự không tin, hồi cô mới vào đây làm phải mất cả buổi mới nhớ nổi mấy cái tên rượu ngoại loằng ngoằng này.
Thế là Trình Sính bắt đầu khảo bài.
Nhưng cô càng hỏi, mắt càng trợn tròn, đến cuối cùng nhìn Hạ Vân Kiệt cứ như nhìn thấy quái vật vậy.
"Sao thế? Mình nói sai chỗ nào à?"
Thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào mình, Hạ Vân Kiệt hơi ngập ngừng hỏi lại.
"Này A Kiệt, cậu thực sự chỉ tốt nghiệp trung cấp thôi sao?"
Trình Sính không trả lời mà nghi ngờ hỏi vặn lại.
"Đúng vậy, có vấn đề gì à?"
Hạ Vân Kiệt không hiểu tại sao cô lại nghi ngờ bằng cấp của mình.
Cái bằng trung cấp đã nát lắm rồi, cần gì phải làm giả?
"Trời ạ! Mình thấy với cái đầu óc nhạy bén của cậu, thi vào mấy trường danh giá như Thanh Hoa, Bắc Đại chắc chắn không thành vấn đề, sao lại chỉ học trung cấp chứ? À... mình biết rồi, chắc chắn là hồi đi học yêu sớm, chỉ lo tán gái chứ gì? Đồ tiểu sắc quỷ!"
Trình Sính vừa không tin, vừa ra vẻ hiểu ra điều gì đó, lấy ngón tay chọc nhẹ vào trán Hạ Vân Kiệt.
Hạ Vân Kiệt không ngờ chỉ vì học thuộc cái thực đơn mà bị gán cho cái mác "yêu sớm", "tiểu sắc quỷ", chỉ biết dở khóc dở cười.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận