“Mẹ kiếp! A Phi, đừng có đập vào đầu nó, xe tao vừa mới rửa sáng nay xong...”
Gã tài xế lực lưỡng rống lên khi nhìn qua gương chiếu hậu, thấy tên cướp túi xách tên A Phi đang vung đoạn ống thép định phang thẳng vào đầu Hạ Vân Kiệt.
Thế nhưng, lời gã chưa dứt thì một tiếng "Bốp!" khô khốc đã vang lên.
Tiếng kim loại va chạm với sọ người trầm đục khiến không khí trong xe đông cứng lại.
Ngay sau đó, chính A Phi lại là kẻ ôm đầu la bài bãi: “Đầu tôi! Đầu tôi chảy máu rồi!”
Cả không gian bỗng chốc im bặt, chỉ còn tiếng rên rỉ của A Phi.
Tất cả đám người trên xe, kể cả gã tài xế, đều trố mắt nhìn qua gương chiếu hậu.
Hạ Vân Kiệt đang thản nhiên cầm đoạn ống thép trên tay, lóng ngóng nghịch ngợm như không có chuyện gì xảy ra.
Bọn chúng vẫn chưa hiểu chuyện quái gì vừa mới diễn ra.
Rõ ràng ống thép nằm trong tay A Phi, rõ ràng là nó đập vào đầu Hạ Vân Kiệt, sao chớp mắt một cái mọi chuyện lại đảo ngược hoàn toàn như thế?
“Không nhìn ra nha, tiểu huynh đệ cũng là người có nghề.”
Gã đầu trọc cầm đầu dù sao cũng là đại ca, gã nhanh chóng trấn tĩnh lại, ánh mắt hung hiểm hiện lên vẻ kiêng dè:
“Hèn gì dám lo chuyện bao đồng, một mình xông vào hang hùm miệng cọp!”
“Hang hùm miệng cọp? Các người cũng xứng xưng hùm xưng hổ sao? Làm ơn đi, da mặt đừng có dày như thế có được không?”
Hạ Vân Kiệt nhếch mép, buông lời trào phúng.
“Mẹ kiếp! Đánh nó!”
Gã đầu trọc thấy mình bị sỉ nhục, liền chửi thề một tiếng rồi vung ống thép nhắm thẳng thái dương Hạ Vân Kiệt mà nện.
Những tên còn lại cũng đồng loạt ra tay.
Tục ngữ có câu "loạn quyền đả tử lão sư phụ", bọn chúng tin chắc rằng trong không gian chật hẹp này, ba người cùng lúc ập vào thì dù Hạ Vân Kiệt có là cao thủ võ lâm cũng chỉ có nước ôm đầu chịu trận.
“Bốp! Bốp! Bốp!”
Ba tiếng va chạm chát chúa vang lên, kèm theo đó là ba tiếng thét thảm thiết.
Ngay sau đó là một cú phanh gấp cháy đường.
Gã tài xế thấy đại ca và đồng bọn đều "đầu nở hoa" thì sợ đến mức theo bản năng mà đạp lút phanh.
“Nếu không muốn đầu mình cũng nở hoa như bọn họ, tốt nhất là nên lái xe cho cẩn thận. Đúng rồi, đi đến đường Nam Sơn.”
Hạ Vân Kiệt hơi nhíu mày trước cú xóc nảy, anh dùng ống thép gõ nhẹ vào đầu gã lái xe, bình thản nói.
Gã tài xế cảm nhận được cái lạnh lẽo từ đoạn thép, cả người run bắn lên, mồ hôi hột chảy dài trên trán.
“Vâng... vâng, tôi lái ngay đây.”
Gã lắp bắp, đôi tay run rẩy khởi động lại xe.
Thấy xe đã chuyển bánh, sắc mặt Hạ Vân Kiệt mới dịu lại đôi chút.
Anh thản nhiên cầm hai đầu ống thép, bẻ cong rồi lại kéo thẳng nó ra như thể đang tập luyện với một chiếc lò xo tập tay vậy.
Gã đầu trọc đang ôm đầu định bụng nung nấu ý đồ phục thù, vừa nhìn thấy cảnh đó, mồ hôi lạnh lập tức túa ra như mưa.
Đây là ống thép đặc thật sự đấy!
Thế mà tên thanh niên kia lại coi như đồ chơi, bẻ đi bẻ lại nhẹ nhàng như không.
Đây là loại quái vật biến thái gì vậy?
Nếu hắn nổi hứng lấy "tay chân mảnh khảnh" của mình ra tập luyện thì...
Nghĩ đến đây, đám thuộc hạ của gã đầu trọc đều run rẩy nhìn lại bắp tay vạm vỡ mà mình vốn tự hào, giờ đây trông chúng chẳng khác nào mấy miếng đậu phụ non.
“Đại... đại ca, là Quang Đầu Cường tôi có mắt không tròng, không thấy Thái Sơn. Tôi... tôi xin lỗi ngài, lần sau không dám nữa!”
Quang Đầu Cường ở cái đất Giang Châu này cũng là kẻ có máu mặt, dưới trướng có tới vài chục đàn em chuyên trộm xe, móc túi, nhưng hôm nay đối mặt với kẻ biến thái này, gã chẳng còn chút can đảm nào, nói chuyện cứ lắp ba lắp bắp.
“Xin lỗi là xong sao? Thế hôm nào tôi lấy ống thép đập các anh một trận rồi nói câu xin lỗi nhé?”
Hạ Vân Kiệt vẫn thong thả "tập thể dục" với đoạn thép, khinh bỉ nói.
Cả đám Quang Đầu Cường nghe xong chỉ muốn ôm mặt khóc ròng.
Thật là không có thiên lý, rốt cuộc là ai đang cầm ống thép nện ai cơ chứ?
“Vậy... vậy đại ca... ngài cứ đưa ra điều kiện.”
Dù hận không thể chỉ tay vào cái đầu đang chảy máu của mình mà chất vấn, nhưng vì tình thế ép buộc, gã Quang Đầu Cường hung hãn thường ngày giờ đây khúm núm như một nàng dâu mới về nhà chồng.
Hạ Vân Kiệt không trả lời trực tiếp mà nhìn sang tên A Phi đang run như cầy sấy bên cạnh, nhàn nhạt nói:
“Cậu hiểu mà!”
A Phi ngẩn người ra một chút, rồi như bừng tỉnh đại ngộ, gã lập tức quay sang quát đám Quang Đầu Cường: “Đưa hết ví tiền đây!”
Suýt chút nữa gã đã gào lên "Cướp đây!".
“Mẹ nó! A Phi, đầu mày vào nước à!”
Quang Đầu Cường thấy thuộc hạ dám ăn cướp của mình, tức giận tát một cú trời giáng vào đầu A Phi.
A Phi bị đánh đau, ôm đầu đầy uất ức nhìn gã đại ca rồi lại liếc nhìn Hạ Vân Kiệt.
“Sao, Cường ca không tình nguyện?”
Hạ Vân Kiệt nhìn gã đầu trọc đang dần mất lý trí, chậm rãi hỏi.
Tiếng nói của Hạ Vân Kiệt vang lên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Quang Đầu Cường.
Gã rùng mình một cái, nhận ra không phải A Phi bị vào nước, mà chính là mình.
“Xin lỗi đại ca, xin lỗi đại ca, tôi đưa ngay đây.”
Nói đoạn, gã vội vàng móc ví tiền đưa cho A Phi.
Hai tên còn lại thấy vậy cũng lật đật móc sạch túi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận