Nhìn đại ca và đồng bọn ngoan ngoãn nộp tiền cho mình, A Phi bỗng nảy sinh một ảo giác cực kỳ sảng khoái: "Hóa ra mình cũng oai phết!".
Thấy gã tài xế chưa động đậy, gã liền vỗ vai hắn, hống hách nói: “A Tiêu, còn của mày nữa.”
Gã tài xế vốn tưởng mình lái xe thì thoát được kiếp nạn, không ngờ A Phi lại "tận tâm tận lực" đến thế.
Gã vừa tức vừa rủa thầm cả dòng họ nhà A Phi, nhưng tay không dám chậm trễ, vội vàng nộp ví ra.
A Phi gom sạch, lấy hết tiền mặt bên trong ra đếm rồi cung kính dâng cho Hạ Vân Kiệt:
“Tổng cộng là sáu trăm năm mươi mốt đồng ba hào, thưa đại ca.”
“Không chứ? Có bấy nhiêu thôi à, các anh làm ăn tệ quá đấy. Đây là tiền boa của cậu.”
Hạ Vân Kiệt vốn nghĩ bọn này có xe hơi, lại là cấp đại ca xuất quân thì cũng phải kiếm được tầm nghìn tệ, không ngờ cả tiền lẻ cũng chưa tới một nghìn.
Anh cầm lấy xấp tiền, tiện tay ném đồng một hào ba cho A Phi rồi hừ mũi một cái.
Ánh mắt anh đột ngột dừng lại trên cổ Quang Đầu Cường.
Ở đó đang treo một sợi dây chuyền vàng bản lớn, sáng lấp lánh.
Làm nghề cướp giật có khác, phản ứng của A Phi cực nhanh.
Thấy ánh mắt Hạ Vân Kiệt chuyển hướng, gã lập tức thò tay ra trước mặt đại ca mình:
“Cường ca, dây chuyền vàng!”
Năm 2003, giá vàng tầm khoảng một trăm tệ một gram.
Sợi dây chuyền trên cổ Quang Đầu Cường dù không phải vàng đặc nhưng cũng nặng khoảng bốn, năm mươi gram, trị giá cũng bốn năm nghìn tệ, là một con số không hề nhỏ.
Quang Đầu Cường nhìn thuộc hạ đòi tiền trấn lột mình mà hận không thể sút cho nó vài phát.
Hóa ra thằng ranh con này cấu kết với người ngoài để cướp tiền của lão tử!
Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng tay gã vẫn phải run rẩy tháo dây chuyền đưa cho A Phi.
Ba tên còn lại, kể cả tài xế, thấy đại ca đã nộp vàng thì cũng tự giác tháo dây chuyền của mình ra.
Dù sao vàng của bọn chúng đều là hàng chợ mua ven đường, chẳng đáng bao nhiêu tiền.
“Bọn mày thì thôi đi, tôi không hứng thú với đồng thau!”
Hạ Vân Kiệt buông lời khinh miệt trước khi bọn chúng kịp tháo ra.
“Mẹ kiếp, cái tên này rốt cuộc làm nghề gì vậy? Cho dù có là dân buôn vàng thì mắt cũng không thể độc đến mức đó chứ? Nhìn lướt qua mà biết được thật giả sao?”
Đám người trên xe sững sờ, nhìn Hạ Vân Kiệt đang thong thả nhét tiền và sợi dây chuyền vàng vào túi với ánh mắt không thể tin nổi.
“Cường ca phải không?”
Thu xếp xong xuôi, Hạ Vân Kiệt quay sang hỏi.
“Đừng, đừng... đại ca gọi tôi là Quang Đầu Cường được rồi.”
Gã đầu trọc sợ đến mức dựng cả tóc gáy.
Gã thực sự sợ tên biến thái này sẽ lấy cánh tay gã ra bẻ thử như bẻ ống thép.
Nếu thế thật thì nửa đời còn lại của gã coi như xong hẳn.
“À, Quang Đầu Cường này, thật ra tôi là người rất dễ nói chuyện. Chỉ cần các người không tìm tôi gây rắc rối, tôi cũng chẳng rảnh mà đi kiếm chuyện với các người. Hy vọng các người nhớ kỹ bài học này. Tất nhiên, nếu lần sau vẫn muốn tìm tôi, nhớ để nhiều tiền trong ví một chút, và đổi hết đống dây chuyền trên cổ thành hàng thật đi. Đàn ông con trai mang hàng vỉa hè, các anh không thấy nhục chứ tôi thấy nhục thay đấy!”
Hạ Vân Kiệt chậm rãi nói.
“Không dám, không dám, sau này tuyệt đối không dám làm phiền đại ca!”
Quang Đầu Cường mếu máo đáp.
“Vậy thì tốt. A Tiêu, dừng xe bên lề đường, để Quang Đầu Cường và mấy người này xuống trước đi. Người đông khí loãng, tôi thấy hơi ngột ngạt.”
Hạ Vân Kiệt gật đầu, dùng ống thép gõ nhẹ lên vai gã tài xế.
A Tiêu rùng mình, vội vàng tấp xe vào lề.
Đám Quang Đầu Cường mặt mày mếu máo lũ lượt kéo nhau xuống xe.
Bọn chúng vừa xuống, chiếc Kim Bôi đã rồ ga phóng đại đi.
Nhìn chiếc xe khuất bóng trong làn bụi, đám du côn muốn khóc mà không ra nước mắt.
Rốt cuộc ở đây ai mới là dân xã hội đen vậy?
Khu tập thể Đức Nhã cách đường Nam Sơn khá xa, đi xe buýt cũng phải mất nửa tiếng, nhưng giờ có "xe riêng", tốc độ nhanh hơn hẳn.
Khoảng bốn giờ bốn mươi phút, Hạ Vân Kiệt đã tới nơi.
Thấy thời gian còn sớm, anh xuống xe ngay đầu đường.
Hạ Vân Kiệt vừa chạm đất, chiếc xe Kim Bôi đã phóng vút đi mất dạng như sợ anh sẽ đổi ý đuổi theo vậy.
Đường Nam Sơn rợp bóng cây xanh, quán bar san sát, là con phố ăn chơi nổi tiếng nhất Giang Châu.
Chỉ cần đặt chân tới đây, người ta sẽ dễ dàng tìm thấy cảm giác "phù sinh nhược mộng" giữa đêm dài thăm thẳm.
Ở đây có đủ loại quán bar với phong cách khác nhau: có nơi náo nhiệt rực lửa Rock, có nơi tinh tế đậm chất nghệ sĩ, lại có nơi cổ kính trầm mặc...
Cứ mỗi khi màn đêm buông xuống, ánh đèn neon lại nhấp nháy khắp nơi, tỏa ra sức quyến rũ đặc trưng của chốn phồn hoa.
Hiện tại trời vẫn chưa tối, đường Nam Sơn rất yên tĩnh, người qua lại thưa thớt.
Những hàng cây ngô đồng cao lớn tỏa bóng mát rượi, che khuất cả bầu trời.
Đi dưới tán lá, Hạ Vân Kiệt tận hưởng chút không khí mát mẻ hiếm hoi của ngày hè.
Công việc sắp có nơi gửi gắm, lại vừa vớ được một món hời, khủng hoảng tài chính tạm thời được giải quyết.
Hạ Vân Kiệt một mình thong dong dạo bước, trong túi có hơn tám trăm tệ tiền mặt và một sợi dây chuyền vàng trị giá vài nghìn tệ.
Tâm trạng anh rất tốt, cuối cùng cũng cảm nhận được một chút thư thái đã mất đi từ lâu.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận