Tống Tẫn Dao thấy y quay lại với dáng vẻ ấy, thần sắc lập tức trở nên nghiêm nghị. Hắn đỡ lấy bờ vai mảnh khảnh của Hứa Thải Thải, dùng mu bàn tay thử nhiệt độ trên mặt y, khẽ cúi đầu hỏi:
“Sao lại không vui?”
Hứa Thải Thải uể oải tháo cái kính nhỏ bên hông ra, giơ lên trước mặt Tống Tẫn Dao, dẩu môi nũng nịu: “Sư huynh, ta không mang cái này được không? Ta không muốn đeo nó nữa đâu!”
Tống Tẫn Dao cụp mắt, đôi chân mày khẽ nhíu lại. Sợ y kéo mạnh quá sẽ làm mình bị thương, hắn giơ tay bao trọn lấy bàn tay Hứa Thải Thải cùng cái kính kia, giữ cho y không được náo loạn nữa.
“Không được, Thải Thải.” Giọng nói của Tống Tẫn Dao vẫn trầm ổn và cứng nhắc như cũ, không hề có ý nhượng bộ.
Có lẽ chính Hứa Thải Thải cũng không nhận ra, từ nhỏ đến lớn, sư huynh luôn có một sức mạnh trấn an cực kỳ lớn đối với y. Chỉ cần Tống Tẫn Dao nắm lấy tay y, nhẹ nhàng vỗ về, xoa xoa vài cái là cơn giận của Hứa Thải Thải lập tức tan biến.
Y xì hơi như một quả bóng xẹp, không quậy phá nữa nhưng vẫn thấy ấm ức: “Ta không muốn đeo đâu, sư huynh, bọn họ cười ta lớn đầu rồi mà còn mang kính bảo bảo.”
Giọng Hứa Thải Thải hạ thấp xuống, mang theo vài phần nũng nịu dính người, khiến người ta còn khó lòng cự tuyệt hơn cả lúc y nổi giận. Thế nhưng Tống Tẫn Dao vẫn khước từ.
“Huyền Quang Kính không ảnh hưởng đến tính công bằng, cũng không liên quan gì đến tuổi tác.”
Tống Tẫn Dao tính tình lãnh đạm, xưa nay quen độc hành cố chấp, hơn trăm năm qua chưa từng bận tâm người đời nói gì. Vì vậy, hắn thực sự không hiểu chuyện này có gì đáng cười, càng không thấy lời giễu cợt kia có gì đáng để tâm. Hắn chỉ nhìn từ góc độ khách quan mà nhấn mạnh rằng đeo kính không hề vi phạm quy định.
Hứa Thải Thải thấy sư huynh căn bản không chịu lắng nghe mình, mà thí luyện lại sắp bắt đầu, vội đến mức dậm chân thình thịch: “Sư huynh, làm ơn đi mà!”
Y nắm lấy tay áo Tống Tẫn Dao lắc mạnh: “Bọn họ đều cười ta không chịu lớn, điều đó thực sự khiến ta không vui chút nào!”
Tống Tẫn Dao vẫn không hiểu lời này sai ở đâu. Hắn vẫn bình thản, chỉ im lặng nhìn y chằm chằm.
Không chịu lớn thì đã sao? Nếu có thể, hắn thậm chí còn hy vọng Hứa Thải Thải mãi mãi không cần lớn lên. Như vậy, hắn có thể đời đời kiếp kiếp chăm sóc cho y.
Tống Tẫn Dao mở miệng định tiếp tục từ chối, nhưng chợt thấy Hứa Thải Thải mím môi, viền mắt đã hoe đỏ. Nam nhân lập tức khẽ run rẩy khóe mắt, lộ ra chút bối rối hiếm hoi.
“Sư huynh...” Hứa Thải Thải ngẩng mặt gọi hắn, giọng nói nghẹn ngào.
Lời từ chối nghẹn lại nơi cổ họng, Tống Tẫn Dao cau mày, giọng nói cũng dịu xuống: “Không mang thì thôi, khóc cái gì.”
Nói đoạn, hắn không chần chừ thêm nữa, tự mình cúi người tháo Huyền Quang Kính bên hông Hứa Thải Thải xuống. Vừa tháo xong, thiếu niên khi nãy còn khóc mếu lập tức tươi tỉnh hẳn lên.
“Cảm ơn sư huynh!”
Y vui vẻ ôm chầm lấy Tống Tẫn Dao một cái, sau đó tranh thủ lúc thí luyện bắt đầu, không ngoảnh đầu lại mà lao thẳng vào kết giới bí cảnh.
Tống Tẫn Dao bị cái ôm bất ngờ làm cho cả người khẽ run. Đợi khi đứng vững lại, hắn vẫn dõi theo bóng dáng Hứa Thải Thải cho đến khi khuất hẳn mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, đem chiếc kính nhỏ cất vào trong ngực, nơi gần trái tim mình nhất.
…
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận