Chỉ trong vài hơi thở, Hứa Thải Thải đã quyết định xong. Y lập tức vận linh lực làm rung lá cây xào xạc để thu hút sự chú ý của Thạch yêu. Khi con quái vật cảm nhận được uy hiếp và địch ý từ thân ảnh nhỏ bé trên cây, nó cảm thấy bị sỉ nhục, đôi mắt đỏ ngầu gầm lên lao thẳng về phía y.
Tiếng bước chân nặng nề làm cả sơn cốc rung chuyển. Hứa Thải Thải nắm lấy thời cơ, nhảy vọt lên cao. Y tiện tay rút một nhánh cây, hóa nó thành lợi kiếm, dùng ngay chiêu kiếm pháp mới học của Tống Tẫn Dao, xông thẳng về phía mặt Thạch yêu.
Trong bí cảnh không phân ngày đêm, Hứa Thải Thải cùng Thạch yêu quần thảo hồi lâu. Đến khi kết thúc, bộ đệ tử phục màu xanh đậm trên người y đã rách nát thê thảm, tóc tai rối bời. Thạch yêu cũng chẳng khá hơn, nó bị thương ở chân, hai cánh tay bị dây leo quấn chặt, đang quỳ rạp dưới đất gầm rống giãy giụa.
Hứa Thải Thải thừa thắng xông lên, nhảy lên đầu con quái vật. Linh lực màu lục nhạt như dòng suối lấy y làm trung tâm tỏa ra, rót toàn bộ vào mũi kiếm trong tay. Thân kiếm lập tức phủ đầy quang ảnh, sát khí bức người. Y một lần nữa nhảy lên cao, tựa như ngôi sao băng xé toạc màn đêm, mang theo cuồn cuộn linh khí đánh thẳng vào mắt Thạch yêu.
Ngay cả nhãn cầu làm từ đá khi bị linh lực mãnh liệt đánh trúng cũng tóe ra tia lửa sáng rực. Thạch yêu đau đớn gào thét chấn động cả trời đất. Hứa Thải Thải nghiến răng kiên trì, nhưng trong cơn hấp hối, con quái vật vùng vẫy quá mạnh khiến y nhất thời kiệt sức, vô ý bị hất văng khỏi đầu nó.
Cùng lúc Thạch yêu ngã xuống, Hứa Thải Thải cũng rơi tự do từ trên cao. Kiếm gãy, linh lực cạn kiệt, phía dưới toàn là thi thể Thạch yêu với những hòn đá cứng nhắc. Hứa Thải Thải liếc nhìn xuống, vẫn còn tâm trí để cảm khái: Nếu mà rơi xuống đó, chắc chắn sẽ còn đau hơn mấy vết thương vừa nãy nhiều.
Y định cắn răng nhận mệnh thì một luồng linh lực mạnh mẽ đột ngột quấn lấy eo mình. Cảm nhận được sự nâng đỡ ấm áp, Hứa Thải Thải lập tức tỉnh táo, nhanh chóng mượn lực đạo ấy để dừng lại, cuối cùng vững vàng tiếp đất.
Y vừa đứng vững, cách đó không xa, Tạ Vấn Ngọc trong bộ y bào hoa lệ đang tựa vào vách núi, thong thả thu hồi linh lực. Hắn nhướng mày nhìn Hứa Thải Thải, lại gần đánh giá: “Không tệ đâu Thải Thải, đến cả linh thú Kết Đan kỳ mà đệ cũng thắng được.”
Hứa Thải Thải mệt đến mức người đầy bụi đất, y phục rách nát, nhưng tư thế vẫn hiên ngang. Y thở phào một hơi, nghiêm túc hướng Tạ Vấn Ngọc hành lễ: “Đa tạ Tạ sư huynh.”
Hứa Thải Thải luôn phân minh chuyện nào ra chuyện đó. Tạ Vấn Ngọc thường xuyên gây hấn với sư huynh y là thật, nhưng hôm nay ra tay cứu y cũng là thật. Trước đây cãi nhau là thật, hiện tại cảm ơn cũng là thành tâm thành ý.
Tạ Vấn Ngọc nghe xong hài lòng cười rạng rỡ, phất tay: “Cảm ơn cái gì, ta là sư huynh của các ngươi, chẳng lẽ có thể thấy chết mà không cứu?” Nói xong lại thấy lòng dạ mình thật rộng lượng, không khỏi tự đắc mà ngẩng cao đầu.
Quả nhiên, hắn chẳng qua là không vừa mắt Tống Tẫn Dao thôi, chứ bản thân hắn – đại đệ tử thân truyền của chưởng môn Trường Thanh Tông – vốn dĩ phải là mẫu mực cho các đệ tử khác noi theo. Hắn là người muốn làm đại sự, chứ đâu phải hạng không biết chừng mực.
Huống chi… Tạ Vấn Ngọc vừa nghĩ vừa lặng lẽ quan sát Hứa Thải Thải từ đầu tới chân. Bỏ qua chuyện Tống Tẫn Dao, hắn thực sự thấy Hứa Thải Thải rất vừa mắt. Mỗi ngày tung tăng nhảy nhót, chẳng sợ ai, giống như một nhành liễu nhỏ tràn đầy sức sống. Lại thấy hôm nay y không chỉ đánh bại được linh thú mạnh, mà khi được cứu cũng không hề mất phong độ, trái lại còn chân thành cảm ơn, hoàn toàn không so đo chuyện cũ.
Tạ Vấn Ngọc lại càng thấy y rất giống mình thuở mười bảy mười tám tuổi – vừa có năng lực, lại vừa có khí độ! Vì thế, nhân lúc Hứa Thải Thải ngồi rửa mặt bên bờ suối, hắn thong thả bước tới, mở lời: “Nhưng mà Thải Thải này, nếu thật lòng biết ơn ta, sau này có thể đừng nhắc tới chuyện đầu trọc của ta nữa được không?”
Hứa Thải Thải lau sạch bụi đường trên mặt, để lộ dung mạo sáng sủa, liền đứng dậy. Y thấy Tạ Vấn Ngọc nói chuyện nghiêm túc, liền cũng trả lời bằng thái độ tương tự, đôi mắt sáng ngời, ngữ khí trang nghiêm:
“Vậy Tạ sư huynh cũng đừng nói xấu sư huynh ta nữa được không?”
“….”
Tạ Vấn Ngọc lập tức biến sắc: “Hừ!”
“Ta nói xấu hắn hồi nào?” Hắn giận dữ quay đầu bỏ đi: “Ngươi coi như ta chưa từng nói gì hết!”
Hứa Thải Thải: “……”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận