- Trang Chủ
- Huyền ảo/Kỳ Ảo
- Dưới Gốc Trường Thanh, Có Sư Huynh Đợi Ta (Dịch)
- Chương 20: Vòng ngọc trói tâm, sư huynh dỗ dành tiểu tâm can 2
Hỏi xong hồi lâu vẫn không thấy hồi âm, Tống Tẫn Dao chỉ dùng bàn tay ấm áp giữ chặt lấy cái chân đang ngọ nguậy của y, tiếp tục cúi đầu chữa trị, môi mỏng mím chặt không nói nửa lời. Mới nãy còn nghiêm khắc giáo huấn, giờ tự dưng lại hóa thành "người câm".
Hứa Thải Thải chờ đến sốt ruột, bắt đầu dở giọng nũng nịu giục giã: “Sư huynh ơi, huynh nói gì đi mà~”
Từng luồng linh lực ôn hòa lan tỏa, thẩm thấu vào da thịt. Vết thương dữ tợn đang rỉ máu nhanh chóng khép miệng với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Tống Tẫn Dao xử lý cực kỳ cẩn trọng, tỉ mỉ. Mãi đến khi vết thương hoàn toàn liền lại, đến cả một vết sẹo nhỏ cũng không để lại, đầu gối lại trắng trẻo mịn màng như cũ, hắn mới khẽ thở phào một hơi, chậm rãi buông ống quần y xuống, vuốt lại cho ngay ngắn.
Xong xuôi tất cả, hắn mới ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Hứa Thải Thải.
Vì Thải Thải ngồi trên ghế đá cao hơn, còn Tống Tẫn Dao lại đang ngồi xổm, nên y nghiễm nhiên nhìn xuống hắn từ trên cao. Y chợt nảy ra một khả năng, bèn chống tay vào cằm hỏi:
“Chẳng lẽ… ngoài Huyền Quang Kính ra, trên người ta còn bị huynh gắn thứ gì khác?”
Ánh mắt Tống Tẫn Dao thoáng dao động. Hai người bên nhau suốt mười mấy năm, sớm chiều không rời, Tống Tẫn Dao hiểu rõ Thải Thải như lòng bàn tay, mà Thải Thải cũng quá đỗi quen thuộc với sư huynh của mình. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy Tống Tẫn Dao như một khối băng vạn năm, gương mặt tuy tuyệt mỹ nhưng lãnh đạm vô hồn. Chỉ có Hứa Thải Thải mới biết, thực ra huynh ấy có rất nhiều biểu cảm nhỏ nhặt. Ở bên nhau lâu ngày, y thậm chí có thể đoán định được những tâm tư ẩn sau đó chính xác đến bảy tám phần.
Ví như lúc này đây. Hứa Thải Thải biết ngay là mình đã đoán đúng rồi.
“Thật sự có sao?” Y càng thêm hiếu kỳ, cúi đầu sục sạo khắp người mình: “Là cái gì vậy?”
Tống Tẫn Dao ra vẻ không muốn trả lời, nhưng cuối cùng vẫn khẽ chau mày, ánh mắt lặng lẽ rơi xuống cổ tay y. Hứa Thải Thải nhìn theo, ở đó đang đeo một chiếc vòng ngọc chạm khắc hoa văn vô cùng tinh xảo. Y ngẩn ngơ một lát, rồi tháo vòng ra khỏi tay.
Y cầm chiếc vòng, thử rót linh lực vào nhưng chẳng thấy phản ứng gì, trông nó hệt như một món trang sức bình thường, hoàn toàn không có hơi hướng của pháp khí. Thiếu niên càng thêm mờ mịt, ngước mắt nhìn Tống Tẫn Dao đầy nghi hoặc.
Tống Tẫn Dao im lặng giây lát, sau đó vươn ngón tay thon dài chạm nhẹ lên mặt ngọc. Vừa tiếp xúc với linh lực của hắn, vòng ngọc như có linh tính, khẽ rung động rồi phát ra từng đợt sóng linh khí mỏng manh. Linh lực tụ lại như dòng suối nhỏ, hóa thành một vòng xoáy, rồi tản ra giữa không trung, hiện lên hình ảnh của hai người họ ngay tại thời khắc này. Cả động tác lẫn biểu cảm đều chân thực không sai một ly.
Hứa Thải Thải sững sờ. Y chợt nhận ra một điểm cực kỳ bất ổn.
Ai nấy đều biết, muốn khởi động Huyền Quang Kính thì cả người quan sát và người bị giám sát đều phải cùng niệm pháp quyết, đồng thời rót linh lực vào mới được. Nghĩa là chỉ khi đôi bên cùng thuận tình, hình ảnh mới được truyền đi. Thế nhưng chiếc vòng này lại hoàn toàn không cần sự đồng ý của y – người đeo nó. Chỉ cần một mình Tống Tẫn Dao là có thể tùy ý điều khiển.
Đầu óc Hứa Thải Thải như bị đình trệ, y ngây ngốc nhìn chiếc vòng, không sao hiểu nổi.
“Ta nhớ không lầm thì…” Y nhíu mày, giọng nói mang theo chút ngờ vực: “Chiếc vòng này là sư huynh tặng ta từ nhiều năm trước rồi…”
Nhưng cụ thể là năm nào thì y không nhớ rõ.
“Là năm đệ mười tuổi.” Tống Tẫn Dao trầm giọng tiếp lời, giọng nói vẫn vững vàng như bàn thạch: “Khi đó ta phải xuống núi xử lý sự vụ, là lần đầu tiên xa đệ hơn nửa tháng, nên mới tặng nó cho đệ.”
Vừa được nhắc tới, ký ức trong đầu Hứa Thải Thải lập tức ùa về. Y gật đầu lia lịa. Khi ấy y đã lớn hơn một chút, vừa mới qua cái thời bám đuôi Tống Tẫn Dao không rời. Nhưng nghĩ đến chuyện mười mấy ngày không được thấy sư huynh, Thải Thải mười tuổi vẫn buồn thiu, đáng thương ôm chặt lấy tay áo hắn, cắn môi để ngăn nước mắt rơi.
Vì vậy, Tống Tẫn Dao đã tự tay đeo chiếc vòng này vào cổ tay y. Vòng tay rất đẹp, dùng để dỗ dành y vui vẻ. Khi đó hắn còn bảo y đừng sợ, vì dù sư huynh không ở bên cạnh, chỉ cần Thải Thải gặp chuyện, huynh ấy sẽ lập tức biết và đến ngay.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận