Hứa Thải Thải vốn tính hiếu động, rất thích nghịch nước.
Mỗi lần xuống suối y đều luyến tiếc chẳng muốn lên, nhưng y lại cực kỳ ghét phải tắm một mình.
Thực tế, y chưa bao giờ thực sự giận dỗi Tống Tẫn Dao, tất cả chỉ là những hờn hận vụn vặt chờ sư huynh đến dỗ dành.
Giống như lúc này, chuyện chiếc vòng tay ban nãy đã sớm bị y ném ra sau đầu.
Thiếu niên lại bắt đầu bày ra bộ dáng dính người, quấn lấy Tống Tẫn Dao nũng nịu, đòi bằng được sư huynh phải xuống nước cùng mình.
Tống Tẫn Dao vốn tính tình lãnh đạm, xưa nay chẳng mặn mà với việc tắm suối, thậm chí còn thấy có chút phiền toái và không tự nhiên.
Nhưng hễ là Thải Thải mong muốn, hắn chưa bao giờ nỡ chối từ.
Huống hồ, được ở bên cạnh trông chừng sư đệ cũng khiến hắn an tâm hơn phần nào.
Hai người trút bỏ y phục bên ngoài, chỉ mặc lớp áo trong mỏng manh rồi bước xuống suối.
Tống Tẫn Dao vẫn giữ vẻ tĩnh lặng thường ngày, sau khi vào nước liền tựa mình vào vách đá, nhắm mắt dưỡng thần.
Vị tu sĩ khí chất băng thanh ngọc khiết này, dù ngâm mình trong nước vẫn giữ được vẻ ngay ngắn, mái tóc dài buộc gọn không rối loạn lấy một sợi.
Gương mặt tuấn tú dưới ánh trăng và làn nước lấp lánh trông hệt như một khối mỹ ngọc không tỳ vết.
Hứa Thải Thải thì hoàn toàn ngược lại.
Ban ngày mệt mỏi là thế, vậy mà vừa chạm nước đã hệt như cá gặp nước, tràn đầy tinh lực.
Thiếu niên tung tăng bơi lội, khiến mặt nước sóng sánh dập dềnh không ngớt.
Chơi một mình chưa đủ, y còn bơi vòng quanh Tống Tẫn Dao, khiến nước bắn tung tóe lên mặt và đuôi mày của sư huynh.
Vậy mà Tống Tẫn Dao chẳng hề trách mắng, hắn chỉ khẽ mở mắt liếc nhìn y một cái, dặn dò cẩn thận kẻo sặc nước, rồi lại tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.
Quá nửa canh giờ, Hứa Thải Thải cuối cùng cũng thấm mệt, bèn bơi đến ngồi cạnh sư huynh.
Y nghiêng đầu nhìn sang, thấy sư huynh vẫn giữ nguyên tư thế cũ, tựa vào vách đá tựa như đã chìm vào giấc nồng.
Lúc mới vào nước, phần ngực trở lên của Tống Tẫn Dao vẫn còn khô ráo, nhưng giờ đây đã bị y nghịch ngợm làm cho ướt sũng.
Lớp áo trong màu trắng thuần khiết sau khi thấm nước trở nên mỏng manh, trong suốt, ôm sát lấy lồng ngực rắn chắc, ẩn hiện từng đường nét cơ bắp phập phồng theo nhịp thở.
Hứa Thải Thải ngắm nhìn đầy ngưỡng mộ, không kìm được lòng bèn vươn ngón tay nhỏ nhắn ra chọc chọc vài cái.
Chỉ mới chạm nhẹ, Tống Tẫn Dao đã mở mắt, bàn tay to lớn vững vàng bắt lấy bàn tay đang nghịch ngợm của y.
Nam nhân cụp mắt, ánh nhìn mang theo vài phần dò xét.
Thải Thải chống khuỷu tay lên bờ suối, nghiêng mặt nhìn hắn, đôi mắt long lanh sáng rỡ hỏi khẽ:
"Sư huynh ơi, dáng người của huynh thật cường tráng, sau này ta có thể trở nên giống huynh không?"
Câu hỏi vừa dứt, ánh mắt Tống Tẫn Dao cũng theo đó hạ xuống, dừng lại trên người thiếu niên.
Áo trong của hai người đều do một tay hắn chuẩn bị, từ chất vải đến màu sắc đều tương đồng.
Lúc này, hắn có thể nhìn rõ dáng dấp của đồ đệ mình.
Thiếu niên tuy chưa trưởng thành hoàn toàn, so với hắn quả thực nhỏ nhắn hơn nhiều, nhưng nhờ khổ luyện không ngừng, vùng eo và ngực y cũng đã lộ ra những thớ thịt mỏng manh, rất mực đẹp mắt.
Tống Tẫn Dao khẽ thu lại ánh mắt.
Trong thâm tâm, hắn thấy sư đệ như hiện tại đã là rất tốt rồi, chỉ cần bình an khoẻ mạnh, chẳng cần phải cường tráng như mình làm chi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận