Nhưng đối diện với ánh mắt mong chờ của Thải Thải, hắn trầm mặc vài nhịp thở, sắc mặt bình thản đáp lời:
"Nếu em muốn, nhất định sẽ được."
Hứa Thải Thải nghe vậy lập tức phấn khích siết chặt nắm tay: "Ta muốn! Sau này sư huynh phải dạy ta đó nha!"
Y thầm nghĩ, phải cường tráng mới thực sự oai phong, mới ra dáng nam tử hán đại trượng phu!
...
Khi cả hai định bụng lên bờ, kết giới của Vi Minh Phong bỗng truyền đến một trận dao động nhỏ.
Một con hạc giấy nhỏ xinh bằng bàn tay từ chân núi tung tăng bay tới, mang theo phong thư của đệ tử tạp dịch.
Hứa Thải Thải bắt lấy, vừa đọc qua liền biết đó là phần thưởng cho đợt thí luyện bí cảnh hôm nay, hiện đang được đặt ở dưới chân núi.
Y lập tức kích động, từ giữa lòng suối đứng bật dậy.
Nếu không có gì bất ngờ, phần thưởng của y chắc chắn là phong phú nhất.
Thiếu niên nôn nóng đến mức chẳng kịp suy nghĩ, chống tay lên bờ định nhảy thẳng ra khỏi ao.
Động tác quá nhanh khiến Tống Tẫn Dao không kịp ngăn cản.
Linh tuyền tuy không sâu nhưng cũng quá thắt lưng, nhảy vội như thế rất dễ va đập vào đá.
Tống Tẫn Dao khẽ nhíu mày, theo bản năng đưa tay ra đỡ phía sau lưng y một chút.
Trong lòng bàn tay tức khắc truyền đến cảm giác trơn mịn, ấm áp của da thịt, dù cách một lớp vải mỏng vẫn cảm nhận rõ mồn một.
Vẻ mặt nam nhân bỗng chốc cứng đờ. Đến khi thu tay về, hắn mới bàng hoàng nhận ra mình vừa chạm phải vị trí nào.
Hắn ngẩng đầu nhìn, lúc này Thải Thải đã lên bờ.
Thiếu niên tựa như một con cá bạc, đường cong eo lưng thanh mảnh hiện ra từ mặt nước, đôi chân ướt đẫm vững vàng đặt lên sàn ngọc.
Ánh mắt Tống Tẫn Dao dán chặt vào bóng lưng ấy, trong nhất thời chẳng thể nào dời đi được.
Trên bờ, Hứa Thải Thải nhanh chóng vận pháp lực hong khô nước trên người.
Chiếc áo trong dính sát vào da thịt cũng theo đó mà trở lại vẻ bình thường.
Trong lòng y lúc này chỉ toàn là hình ảnh phần thưởng, động tác mặc y phục cũng cực kỳ vội vã. Ai ngờ vừa mặc xong quay đầu lại, vẫn thấy sư huynh ngồi im lìm dưới nước.
Thực chất khi Thải Thải lên bờ, vì lo lắng nên Tống Tẫn Dao đã định đứng dậy.
Nhưng khi y quay đầu lại, hắn chẳng hiểu sao lại vội vàng ngồi sụp xuống. Làn nước bồng bềnh che khuất đi nửa thân dưới của vị tu sĩ.
"Sư huynh, sao huynh còn chưa lên?"
Hứa Thải Thải ngơ ngác hỏi.
"Em đi trước đi."
Tống Tẫn Dao đáp, thân mình còn khẽ chìm sâu xuống nước hơn. Giọng hắn khàn đặc, hơi trầm xuống: "Ta... ta sẽ theo sau."
Hứa Thải Thải càng thêm kỳ hoặc.
Bình thường người giục y ra về luôn là sư huynh, sao hôm nay lại ngược đời thế này?
Chẳng lẽ sư huynh cuối cùng cũng đã ngộ ra sự tuyệt vời của việc ngâm suối?
Dẫu có trăm điều nghi hoặc, nhưng Thải Thải cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi, y chỉ vội vàng hối thúc sư huynh nhanh lên rồi chạy biến đi tìm phần thưởng của mình.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận