Sáng sớm hôm sau, khi vầng thái dương vừa ló rạng, đất trời lại đón một ngày trong trẻo đầy nắng.
Cửa sổ gỗ khẽ đẩy đưa, làn gió lạnh mang theo hơi ẩm mơn man của sương sớm luồn vào phòng, vương vít vạt áo.
Hứa Thải Thải vừa tỉnh giấc nồng, gương mặt còn vương nét lười biếng, đứng bên mép giường để mặc cho những sợi tóc mai theo gió đung đưa.
Y nheo nheo đôi mắt, tùy ý khẩy nhẹ lọn tóc lòa xòa trước trán.
Thế nhưng, bàn tay của người đứng sau y — Tống Tẫn Dao — đã nhanh hơn một bước.
Hắn nhẹ nhàng vén lấy mớ tóc đen mềm mại, từng ngón tay thon dài hữu lực giúp y chỉnh đốn lại mái tóc cho thật gọn gàng.
Y phục đã vận chỉnh tề, chỉ còn đôi bàn chân trần trắng nõn là chưa xỏ vớ.
Hứa Thải Thải định bụng tự mình làm lấy, nhưng Tống Tẫn Dao đã đặt tay lên vai y, lực đạo không mạnh nhưng đủ để y ngoan ngoãn ngồi yên nơi mép giường.
Nam nhân khoác trên mình bộ trường bào giản dị, lặng lẽ quỳ một gối xuống trước mặt y.
Thải Thải chỉ đành thẹn thùng nâng chân phối hợp.
Cổ chân thiếu niên thanh mảnh bị bàn tay to lớn, ấm áp của sư huynh vòng lấy, cảm giác thô ráp từ lòng bàn tay khiến y hơi rụt lại, nhưng rất nhanh sau đó, lớp vớ mềm mại đã bao phủ lấy làn da.
Hứa Thải Thải chống tay xuống giường, cúi đầu nhìn vị đại sư huynh vốn luôn cao cao tại thượng nay lại đang tỉ mẩn xỏ giày cho mình, chợt nhận ra điều gì đó, y khẽ nhắc:
“ Sư huynh, huynh lấy nhầm giày rồi.”
Động tác vốn mạch lạc của Tống Tẫn Dao bỗng khựng lại giữa không trung.
Hắn không ngẩng đầu, chỉ lặng lẽ đổi lại chiếc giày khác rồi tiếp tục công việc. Không gian trong phòng chợt tĩnh lặng đến kỳ quái.
Hứa Thải Thải khẽ nhíu mày, trực giác mẫn cảm cho y biết sư huynh hôm nay có điều bất thường.
Dù vẻ ngoài của Tống Tẫn Dao vẫn là bộ dạng lãnh đạm, kiệm lời như băng thanh ngọc khiết, nhưng Thải Thải cam đoan trên đời này không ai hiểu rõ tâm ý hắn hơn y.
Sư huynh dường như đang có tâm sự, thần sắc chẳng chút yên ổn. Vốn tính tình ngay thẳng, Thải Thải chẳng chút do dự mà hỏi thẳng:
“ Sư huynh, sao ta thấy huynh có vẻ chẳng được vui?”
Tống Tẫn Dao không đáp ngay.
Mãi đến khi giúp y sửa sang xong xuôi, hắn mới ngước đôi mắt xám nhạt nhìn y một cái rồi đứng dậy, giọng trầm thấp:
“ Đừng nghĩ lung tung.”
Hắn xoay người rửa tay, sau đó lấy chút điểm tâm và hoa quả đã chuẩn bị sẵn, cẩn thận đặt vào túi trữ vật bên hông Thải Thải, không quên dặn dò y phải dùng bữa đúng giờ.
Xong xuôi, hắn mới nhàn nhạt nhắc nhở:
“ Đừng để giờ luyện tập buổi sáng bị trễ.”
…
Một ngày trôi qua trong tiếng cười nói náo nhiệt của Thải Thải bên các đồng môn.
Y vốn hào phóng, lại hoạt bát như chim nhỏ, đi đến đâu cũng mang theo không khí vui vẻ.
Khúc nhạc đệm kỳ lạ buổi sáng dường như đã bị y quăng ra sau đầu.
Đêm đến, trong tẩm phòng tại đỉnh Vi Minh, Thải Thải như thường lệ nằm trên chiếc giường ngọc rộng lớn, huyên thuyên kể cho sư huynh nghe những chuyện thú vị trong ngày.
Chiếc giường vốn rất rộng, đủ sức chứa thêm vài người, vậy mà hơn nửa giường lại bỏ trống vì Thải Thải cứ thích dính chặt lấy Tống Tẫn Dao.
Y nửa người đè lên lồng ngực rắn chắc của sư huynh, tay chống cằm, đôi mắt long lanh nhìn đối phương không rời.
Tống Tẫn Dao là tu sĩ Nguyên Anh, vốn không cần ngủ sâu, hắn chỉ lặng lẽ nằm đó, một tay gối sau đầu, đôi mắt xám trắng tĩnh lặng thu trọn bóng hình thiếu niên vào lòng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận