Vì thế, sau mấy giây thẫn thờ, đệ ấy nuốt ngược nỗi nghẹn ngào vào trong lòng, yết hầu khẽ chuyển động.
Đệ ấy mím môi, ra vẻ trịnh trọng nói với Tống Tẫn Dao: "Sư huynh cứ yên tâm, ta nhất định sẽ luôn ủng hộ huynh. Nếu thật sự có tẩu tử, ta nhất định cũng sẽ đối đãi thật tốt với nàng!"
Ánh mắt xám tro vốn đang dao động của Tống Tẫn Dao lập tức trầm xuống, sắc mặt sa sầm đến đáng sợ. Hắn lạnh lùng xoay người, tiếp tục động tác rót trà.
...
Đêm đến, khi đã lên giường ngủ, tinh thần Hứa Thải Thải lại tỉnh táo lạ thường. Đệ ấy dù sao cũng mang tâm tính trẻ con, vừa nghe tin sư huynh sắp có đạo lữ liền cảm thấy như phần tình cảm vốn chỉ dành cho riêng mình bị san sẻ, trong lòng không tránh khỏi khó chịu.
Nhưng chẳng bao lâu, Hứa Thải Thải đã tự trấn an mình. Dẫu quan hệ đôi bên có thân mật đến đâu, đệ ấy cũng không thể độc chiếm toàn bộ cuộc đời sư huynh.
Được yêu thương mà lớn lên nên khi đã nghĩ thông suốt, đệ ấy lại sẵn lòng chia sẻ và bao dung hơn.
Cởi bỏ được gánh nặng tâm lý, Hứa Thải Thải không còn thấy gượng gạo nữa, lại trở về dáng vẻ "có gì nói nấy".
Hai người nằm trên giường như mọi khi, nhưng Hứa Thải Thải không lăn lộn như thường ngày mà ngoan ngoãn nằm nghiêng, giữ khoảng cách chừng một cánh tay.
"Nhưng mà sư huynh này, có người trong lòng là chuyện tốt, sao huynh lại muốn dùng Tuyệt Tình Đan?"
Hứa Thải Thải vẫn băn khoăn chuyện này, bèn thấp giọng hỏi với vẻ bất an. Trong lòng đệ ấy thầm đoán, chẳng lẽ người huynh ấy thích lại không đáp lại tâm ý, khiến huynh ấy vì tình mà khổ sở?
Tống Tẫn Dao vẫn nằm thẳng, mắt nhắm hờ, hàng mi dài khẽ động, giọng nói vẫn bình ổn như thường:
"Sau khi tìm hiểu kỹ, ta nhận thấy dược tính của Tuyệt Tình Đan quá tà môn, tổn hại quá lớn nên đã không định dùng nữa."
Hứa Thải Thải nghe vậy liền gật đầu lia lịa: "Vậy thì tốt quá."
Thứ thuốc hiếm gặp thường đi đôi với tác dụng phụ khôn lường, huynh ấy không dùng là điều vạn hạnh.
Nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm của thiếu niên, Tống Tẫn Dao mở mắt, nghiêng đầu nhìn đệ ấy.
Thật ra ở Trường Thanh Tông hay cả tu chân giới này, sư huynh đệ nảy sinh tình cảm rồi kết thành đạo lữ là chuyện hết sức thường tình.
Chỉ cần không làm lỡ dở tu hành, không gây phiền toái cho người khác thì còn được khuyến khích.
Nhưng hắn và Hứa Thải Thải... lại khác.
Hứa Thải Thải từ năm tuổi đã theo hắn, là một tay hắn bồng bế nuôi khôn lớn. Hắn nhìn đệ ấy từ một đứa trẻ non nớt dần trưởng thành một thiếu niên rực rỡ như nắng mai.
Tình cảm như phụ như huynh ấy nếu bị nhuốm màu bởi những tâm tư bất tịnh, quả thực là nghịch lại luân thường. Hơn nữa, điều hắn sợ nhất chính là khiến Thải Thải hoảng sợ, làm sụp đổ hình tượng sư huynh tôn kính trong lòng đệ ấy.
Đó là điều Tống Tẫn Dao tuyệt đối không thể chấp nhận.
Vì thế, khi nhận ra tâm ý sai lệch của bản thân, hắn đã tìm mọi cách để sửa chữa. Hắn vốn là kẻ có dục vọng khống chế cực mạnh, làm việc quyết đoán, sấm vang chớp giật. Huống hồ, sự bất thường của hắn đã bắt đầu ảnh hưởng đến Thải Thải – người vẫn luôn hết lòng quan tâm hắn.
Ban đầu, các điển tịch đều khuyên hắn nên tạm thời rời xa đệ ấy, dùng thời gian và khoảng cách để bào mòn tình cảm.
Nhưng đối với Tống Tẫn Dao, rời xa sư đệ chẳng khác nào tước đi mạng sống của hắn.
Hắn từ nhỏ đã sống lay lắt, chật vật bước ra từ cửa tử để tu hành, hơn trăm năm cô độc chỉ có một mình Thải Thải bầu bạn.
Đệ ấy sớm đã trở thành một phần máu thịt, là trái tim của hắn.
Nếu có thứ gì muốn chia cắt hai người, hắn thà ra tay tiêu diệt thứ đó trước.
Đó là lý do hắn đến Dược Vương Cốc tìm cách nhổ tình căn. Nhưng rồi hắn nhận ra, nhổ tình căn hay phục Tuyệt Tình Đan đều không ổn.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận