Hứa Thải Thải nhớ Sư huynh, Tống Tẫn Dao cũng chẳng thể quen với việc thiếu vắng y bên cạnh.
Suốt dọc đường đi, tâm trí hắn chỉ tràn ngập hình bóng Hứa Thải Thải, chỉ mong sớm hoàn thành nhiệm vụ để trở về, nào còn tâm tư mà để mắt đến bất kỳ ai khác trên thế gian này.
Trầm mặc một hồi lâu, Tống Tẫn Dao khẽ lắc đầu, thần sắc vẫn lãnh đạm như cũ:
“Bẩm Sư tôn, chưa từng gặp ạ.”
Giang Chấp Đạo chỉ khẽ nhướng mày, cũng chẳng lấy làm lạ trước câu trả lời này.
Tình căn mới nhú tựa chồi non mùa xuân, chắc hẳn đến chính bản thân hắn cũng chưa nhận ra mình đã động tâm.
Chẳng cần can thiệp làm gì. Giang Chấp Đạo cũng không nói thêm, chỉ ôn hòa gật đầu, để hắn cầm tâm pháp rời đi.
…
Ánh trăng tròn vành vạnh treo cao bên ngoài mật thất. Khi Tống Tẫn Dao quay về tới nội viện thì Hứa Thải Thải đã chìm sâu vào giấc nồng.
Tư thế ngủ của thiếu niên khá ngoan, rất tự giác chỉ chiếm một nửa chiếc giường, nằm nghiêng áp mặt vào gối đệm. Trong vòng tay y đang ôm chặt, chính là bản mệnh kiếm của Tống Tẫn Dao.
Bản mệnh kiếm là pháp bảo do chính tu sĩ rèn đúc, gắn liền với huyết mạch và tâm thần của chủ nhân.
Nói một cách giản đơn, nó giống như một phần cơ thể kéo dài của tu sĩ vậy.
Nó chỉ phản ứng theo ý niệm của chủ nhân, mang theo hơi thở và linh khí đặc trưng của người đó, yêu những gì chủ yêu, ghét những gì chủ ghét.
Ngược lại, chủ nhân cũng có thể cảm nhận rõ ràng mọi cảm xúc mà kiếm thể đang trải qua.
Khi Hứa Thải Thải mới đến Vi Minh Phong, có một khoảng thời gian dài y gần như không rời Tống Tẫn Dao nửa bước.
Khi ấy, mỗi khi Tống Tẫn Dao có việc gấp hoặc phải tu luyện nơi nguy hiểm không thể mang theo một đứa trẻ năm tuổi, hắn sẽ để lại bản mệnh kiếm để dỗ dành y.
Trên thân kiếm vương vấn mùi hương của hắn, không chỉ có thể xoa dịu tâm tình của Hứa Thải Thải, bầu bạn cùng y lúc ngủ lúc chơi, mà còn có thể bảo vệ y những khi cần thiết, vô cùng đắc dụng.
Chỉ là, mỗi lần Tống Tẫn Dao trở về, nếu phát hiện Hứa Thải Thải vẫn chỉ quấn quýt bên thanh kiếm mà không còn dính lấy mình nữa, bản mệnh kiếm liền lập tức "thất sủng".
Thậm chí, trong mắt hắn, nó còn trở nên vô cùng vướng víu.
Hiện tượng kỳ lạ này vẫn kéo dài cho tới tận bây giờ.
Bên giường lặng lẽ một hồi, Tống Tẫn Dao niệm quyết thay y phục, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường.
Ánh mắt hắn lạnh như sương khói, dừng lại nơi gò má bị thân kiếm cấn ra một dấu hằn nhạt của Hứa Thải Thải.
Thanh kiếm này giống như một phần thân thể hắn, hắn có thể cảm nhận được sự mềm mại trên gương mặt Sư đệ, cũng cảm nhận được lực ôm ghì gắt gao trong khuỷu tay y.
Dù vậy, trong lòng Tống Tẫn Dao vẫn nảy sinh cảm giác không thoải mái.
Thần sắc vẫn lạnh nhạt không đổi, chỉ có đôi lông mày là chậm rãi nhíu lại. Sau một lúc lặng thinh, hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng rút thanh kiếm từ trong lòng Hứa Thải Thải.
Động tác này khiến thiếu niên đang ngủ say chợt thức giấc.
Cùng với tiếng động khẽ, Hứa Thải Thải cựa mình, cố gắng mở đôi mắt vẫn còn mờ mịt hơi sương vì ngái ngủ…
Thấy Tống Tẫn Dao đã trở về, Hứa Thải Thải liền buông thanh kiếm trong tay ra theo bản năng. Y xoay người lại, tìm kiếm cổ tay Sư huynh, tì lên đầu giường rồi cất tiếng gọi mềm mại: “Sư huynh.”
Nếp nhăn giữa đôi mày Tống Tẫn Dao đột ngột tan biến.
Hắn thu hồi bản mệnh kiếm, rồi khẽ đáp một tiếng: “Ừ.”
Hắn tắt đèn trong phòng, nương theo bóng tối mà nằm xuống cạnh Sư đệ.
Vốn chẳng có việc gì đặc biệt, hai sư huynh đệ từ trước đến nay vẫn chung chăn chung gối. Sau ba tháng xa cách, Hứa Thải Thải dường như càng thêm lưu luyến hơi ấm của Sư huynh.
Y dụi mặt vào vai hắn, đôi chân gác lên vạt áo Sư huynh, tìm một tư thế thoải mái nhất trong vòng tay hắn.
Đợi khi đã ổn định, ánh mắt y vẫn còn lờ đờ, nhìn Sư huynh một cái rồi lại thiếp đi: “……”
Tống Tẫn Dao khẽ rủ mắt, nghiêng người ôm trọn y vào lòng, bình thản chìm vào giấc ngủ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận