Hắn chau mày, quay đầu hỏi mấy kẻ đi theo:
“Các ngươi cũng đi cùng hắn, sao chỉ có mình hắn đột phá? Có phải hắn ỷ thế Sư huynh nên trên đường đã lén nuốt riêng bảo vật không?”
Trong số đó tình cờ có hai đệ tử hôm qua vừa đồng hành cùng Tống Tẫn Dao. Nghe vậy, họ vội vàng bước ra, chắp tay thưa: “Tạ sư huynh xin hãy cẩn ngôn. Lần này xuống núi, Tống sư huynh đã nhiều lần chiếu cố chúng đệ tử, những nơi hiểm cảnh đều là huynh ấy đứng mũi chịu sào. Bảo vật đoạt được đều được chia chác công bằng, phần lớn còn đem nộp vào Tàng Bảo Các, tuyệt đối không có chuyện tư túi.”
Tạ Vấn Ngọc nghe thấy lời khen ngợi dành cho Tống Tẫn Dao thì mặt tối sầm lại, lườm hai người kia một cái cháy mặt, rồi nặng nề hừ lạnh một tiếng. Người khác càng tán dương Tống Tẫn Dao, hắn lại càng thấy khó chịu khôn cùng.
Tạ Vấn Ngọc vốn có xuất thân hiển hách, Tạ gia căn cơ thâm hậu, hắn lại là con một của gia chủ nên từ nhỏ thiên tư đã xuất chúng, tài nguyên tu luyện dạt dào, thật sự là một thiên chi kiêu tử.
Hắn thành danh từ sớm, vừa vào Trường Thanh Tông đã vượt qua ngoại môn, trực tiếp được chọn làm đệ tử nội môn. Nhờ ngộ tính cao, hắn nhanh chóng vượt qua các kỳ khảo hạch, được Chưởng môn thu nhận làm đại đệ tử thân truyền và dốc lòng bồi dưỡng.
Kể từ đó, hắn luôn sống trong ánh hào quang rực rỡ, ngang dọc khắp tông môn, đến cả nửa giới Tu Chân cũng đều biết danh tiếng của hắn.
Thế nhưng, vào năm ấy, Chấp Đạo Tiên Tôn bỗng nhiên vân du trở về, mang theo vị đệ tử thân truyền duy nhất là Tống Tẫn Dao.
Một kẻ lai lịch bất minh, tính tình quái gở, vận y phục thô sơ, đôi mắt xám lạnh lẽo tựa như một con sói hoang chưa được thuần hóa.
Tạ Vấn Ngọc ban đầu khinh miệt, cho rằng hắn chỉ là kẻ gặp may mới được Tiên Tôn để mắt tới. Nhưng tại kỳ đại bỉ năm đó, Tống Tẫn Dao chỉ dùng đúng bảy chiêu đã đánh bại hắn một cách tâm phục khẩu phục để đoạt lấy vị trí đệ nhất.
Kể từ dạo ấy, nơi nào có Tống Tẫn Dao hiện diện, Tạ Vấn Ngọc vĩnh viễn chỉ có thể đứng hàng thứ hai.
Chưởng môn cũng bởi tính tình hắn nóng nảy, dễ xúc động nên càng thêm trọng dụng Tống Tẫn Dao, lại còn nhiều lần căn dặn hắn phải noi gương học hỏi đối phương.
Với một kẻ tâm cao khí ngạo như Tạ Vấn Ngọc, làm sao hắn có thể cam tâm cho được. Ngày qua ngày, oán khí trong lòng cứ thế tích tụ càng thêm sâu nặng.
Đừng tưởng hắn không biết, ngoài mặt thì ai cũng gọi Tống Tẫn Dao là Tống sư huynh, gọi hắn là Tạ sư huynh, nghe qua thì có vẻ ngang hàng. Nhưng sau lưng, mọi người đều tôn kính gọi Tống Tẫn Dao một tiếng "Đại sư huynh" với ngữ khí vô cùng thân thiết.
Càng nghĩ càng thấy tức, gương mặt hắn xanh mét lại.
Hắn nghiến răng nói: “Hắn mỗi ngày đều tìm cách lấy lòng Sư tôn, chuyện tốt gì cũng rơi vào tay hắn, lại còn được Chấp Đạo Tiên Tôn thiên vị. Bên ngoài thì giả bộ cao ngạo nhưng thực chất là khéo che đậy, chắc chắn là dựa vào việc lén lút luyện bí thuật và dùng trộm linh đan mới có thể áp đảo chúng ta, vậy mà các ngươi còn thay hắn nói đỡ.”
Lời hắn nói không quá lớn cũng chẳng quá nhỏ, nhưng đám đệ tử xung quanh đều có tu vi không thấp nên ai nấy đều nghe thấy rõ mồn một.
Hứa Thải Thải dĩ nhiên cũng nghe hết sạch, y tức đến mức lồng ngực phập phồng.
Bởi vì Tạ Vấn Ngọc thường xuyên bày ra cái vẻ đó.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận