Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Giấc Mộng Tận Thế (Dịch)
  4. Chương 6: Vạn sự khởi đầu nan

Giấc Mộng Tận Thế (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1283 chữ
  • 2026-07-04 12:21:17

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Chạng vạng hôm sau, bảy giờ tối.

Hiệu sách Tân Hoa.

Trần Phong đứng lù lù ở khu sách tham khảo.

Ban ngày đi làm, hắn đã kịp tra nát Google về mấy tài liệu dạy sáng tác cho dân ngoại đạo, quyết tâm bắt đầu từ con số 0.

Mẹ kiếp, phải học lại từ đầu.

Với người thường, muốn nghiên cứu sáng tác, ít nhất cũng phải lận lưng mớ lý thuyết về hòa âm, nhịp điệu, giai điệu các kiểu.

Rồi từ đó mới luyện được cái gọi là tư duy lý tính và cảm tính trong âm nhạc, để rồi thấu hiểu nó từ tận đáy lòng, may ra mới viết nổi một tác phẩm hoàn chỉnh.

Vừa có nhận thức, vừa phải có tình cảm, lại còn phải nắm bắt tiết tấu và kết cấu...

Cái cảnh giới xa xỉ đó đối với Trần Phong bây giờ mà nói, đúng là xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.

Hiện tại ngay cả cái khuông nhạc, hắn nhìn vào còn thấy lạ hoắc lạ hươ.

Thành thử ra, cái khoảng cách từ hắn đến việc độc lập sáng tác, nó xa vạn dặm.

Nhưng hắn cũng chẳng vội.

Dục tốc bất đạt.

Lầu cao vạn trượng cũng xây từ móng mà lên.

Mặc kệ sự đời thế nào, cứ túc tắc từng bước một.

Hắn cũng chẳng định làm nhạc sĩ chân chính gì cho cam.

Hắn chỉ là thằng cầm đáp án điền ngược lại vào đề bài thôi.

So với việc sáng tác thực thụ thì công việc này đơn giản hơn nhiều.

Hắn không cần linh cảm.

Hắn chỉ cần làm một cỗ máy vận chuyển.

Ở lì trong hiệu sách suốt hai tiếng đồng hồ.

Cho đến khi nhân viên nhắc nhở sắp đóng cửa, Trần Phong mới ôm một đống sách gối đầu giường: 'Cơ sở nhạc lý', 'Tự học sáng tác đàn tam huyền', 'Vỡ lòng ghi-ta', 'Nhạc phổ thường thức', v.v.

Toàn bộ là kiến thức nền tảng.

Hắn còn đặt mua online một cây đàn ghi-ta rẻ như cho, chắc hai ba ngày nữa mới giao tới.

Lết về đến nhà đã hơn chín giờ tối.

Chung Lôi trên lầu cũng đã ra ngoài từ lâu.

Trần Phong tạm thời dẹp cái ý định tìm mọi cách tiếp cận cô hàng xóm đi.

Tự lực cánh sinh vẫn là chắc cú nhất.

Thấm thoắt, đã một tháng trôi qua.

8h30 tối hôm ấy.

Trong phòng trọ, Trần Phong đang nghiến răng nghiến lợi gảy đàn ghi-ta.

Băng... băng... băng...

Âm thanh đứt quãng, hoàn toàn không ra thể thống gì, càng chẳng có tí nhịp phách nào.

Mồ hôi hột to bằng hạt đậu từ đỉnh đầu Trần Phong túa ra, lăn dài trên gò má, tí tách rơi xuống sàn nhà.

Hắn cắn chặt răng, mặt mày có chút dữ tợn.

Hắn nằm mơ cũng không ngờ, học chơi nhạc cụ lại khó như lên trời thế này.

Hắn có thể nhận biết cơ bản nốt nhạc, hợp âm này nọ.

Cũng miễn cưỡng nhớ được vị trí bấm dây.

Nhưng cái giai điệu hắn đàn ra, ôi thôi rồi, nó tra tấn lỗ tai người nghe khủng khiếp.

Gượng gạo đánh đàn thêm được mấy phút, Trần Phong không nhịn được nữa, vung tay ném phăng cây đàn lên giường.

Ngửa mặt nằm vật ra đệm, ánh mắt đờ đẫn, tâm trạng tụt dốc không phanh.

Trong suốt ba mươi ngày qua, đây là lần thứ năm mươi lăm hắn muốn bỏ cuộc.

Tư duy của người trưởng thành đã định hình theo lối mòn, trong đầu chẳng còn chút tế bào nghệ thuật nào.

Muốn bắt đầu học nhạc từ con số 0, quả thực là một thử thách cực hình.

Nếu không có thiên phú, thì cho dù mắt có nhìn hiểu, tai có nghe kĩ, trong lòng có tưởng tượng ra mình đàn hay thế nào đi nữa.

Thì cái tay báo hại của hắn nó vẫn cứ đơ ra, chẳng đánh nổi một nốt cho ra hồn.

Mấy ngày gần đây, dường như mỗi ngày Trần Phong chỉ ngủ có bốn, năm tiếng đồng hồ.

Ban ngày phải đi làm, lại không có tiền thuê gia sư.

Hắn chỉ có thể tận dụng thời gian sau giờ tan tầm, tức là ban đêm, để áp dụng cái phương pháp học tập hiệu suất thấp đến mức thảm hại này.

Thời gian ngủ quá ít khiến tinh thần hắn ban ngày lúc nào cũng trong trạng thái lờ đờ, uể oải.

Trần Phong cảm thấy cứ cái đà này, hắn có khả năng cao là sẽ sao chép ca khúc thất bại.

Có khi còn chưa kịp thành công thì đã đột tử mà chết vì kiệt sức rồi.

Điều càng khiến người ta chán nản hơn chính là.

Theo thời gian trôi đi, những giai điệu và ca từ mà hắn cố lắm mới nhớ được trong mơ kia.

Đang dần dần phai nhạt khỏi trí nhớ của hắn.

Ngoài việc đã chép lại được lời bài hát 'Vô Vị' ra.

Thì dường như những ca khúc còn lại, đến cả một câu hát hoàn chỉnh hắn cũng không tài nào nhớ nổi.

Càng đau đớn hơn là.

Ngay cả bài 'Vô Vị' tủ đinh đó, hắn cũng chẳng nhớ nổi toàn bộ nhạc khúc.

Chỉ nhớ láng máng được mỗi đoạn điệp khúc mà thôi.

Trí nhớ bây giờ chẳng khác nào nắm cát trong tay, càng cố nắm chặt thì nó lại càng trôi tuột đi nhanh chóng.

Hắn càng vắt óc suy nghĩ bao nhiêu, thì lại càng không thu hoạch được gì bấy nhiêu.

Chỉ trách, khi còn ở trong giấc mộng thưởng thức âm nhạc, hắn chưa từng nghĩ đến viễn cảnh chính mình sẽ có một ngày cần phải đi sao chép lại những tuyệt phẩm này.

Nếu biết trước, khi đó hắn đã ráng ngân nga thêm vài lần, cho nó khắc sâu vào tâm trí, thì lúc này mới có thể nhớ nổi mà đem ra dùng.

"Haizz, e rằng mình còn chưa học xong nhạc lý, thì đã quên sạch bách mớ kiến thức trong đầu rồi!"

Nếu như thời gian có thể quay trở lại, để hắn được 'mộng' thêm một lần nữa.

Trần Phong thề, hắn nhất định sẽ trân trọng cơ hội ngàn vàng đó.

Ngay từ khi bắt đầu, hắn sẽ tập trung toàn bộ tinh thần và sức lực để học tập khổ luyện.

Tranh thủ sử dụng triệt để khoảng thời gian một năm trong mơ đó.

Cho dù chỉ là học bằng cách ghi nhớ vẹt, thì chí ít cũng phải giúp hắn sao chép được vài ba bài hát kia chứ.

Đáng tiếc thay.

Bây giờ không những mộng đã tỉnh, mà thậm chí, ngay cả nội dung giấc mộng cũng đã bị hắn quên gần sạch sành sanh rồi.

Trần Phong cười khổ một tiếng, tự an ủi bản thân: "Thây kệ nó đi, số trời đã định, không thể cưỡng cầu. Nghĩ nhiều chỉ tổ đau đầu!"

Hắn chợt ngồi thẳng dậy, vớ lấy cây đàn ghi-ta trên giường.

Tiếng đàn lộn xộn lại vang lên.

Bùm... bùm... chát...

Hắn hận không thể dùng tay kéo đứt từng cái dây đàn chết tiệt này cho hả giận.

Cũng may là Chung Lôi giờ này chắc chắn không có ở nhà.

Nên sẽ không bị cái thứ âm thanh tra tấn này của hắn làm phiền.

Cũng may là đồng hồ sinh học của hai người trái ngược nhau.

Chứ không thì Trần Phong nào dám cả gan đem đàn ra luyện tập trong phòng trọ vào giờ này.

Thế nhưng, hắn lại không ngờ tới.

Chỉ đúng 30 giây sau.

Hắn liền nghe thấy tiếng mở cửa phòng từ trên lầu.

Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề nện xuống cầu thang.

Đông... đông... đông...

Cửa phòng của Trần Phong bị người ta gõ mạnh, thình thịch.

Hắn vội vàng mở cửa.

Một bóng người mặc bộ đồ ngủ màu lam nhạt.

Tóc tai bù xù như tổ quạ đứng ngay trước cửa phòng hắn.

Không ai khác, chính là Chung Lôi.

Ấy vậy mà đôi mắt to tròn kia lại vô cùng tỉnh táo, sắc lạnh.

Đang trợn lên, giận dữ nhìn chằm chằm vào mặt Trần Phong.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top