"Cơ mà, tiệm này mới mở, công tử lại là người đầu tiên biết nhìn hàng. Thêm nữa cái vụ cái túi không gian lúc nãy, tôi thấy công tử sống rất 'chuẩn', rất quân tử khiến tôi nể phục. Cho nên, tôi đặc biệt ưu tiên cho ngài."
Chu Hà dừng một chút, hạ giọng "tâm tình":
"Thôi thì thế này, cái khẩu RPG này quý thật đấy, nhưng sao quý bằng cái duyên giữa tôi và công tử. Một khẩu 100 linh thạch, giờ tôi chốt cho công tử 70 viên luôn cho nóng, khuyến mãi thêm một quả đạn làm quà gặp mặt. Coi như tôi chịu lỗ tí để lấy cái tiếng, chủ yếu là vì nhìn công tử thấy 'hợp cạ' quá mà."
Nói xong, Chu Hà nhanh tay nhấc khẩu RPG trên kệ xuống, thò tay dưới quầy lôi thêm một quả đạn, ấn thẳng vào tay Lưu Thiệu Phong.
Cầm khẩu súng nặng trịch và quả đạn lạnh lẽo trên tay, Lưu Thiệu Phong run lên bần bật.
"Cái này... cái này..."
Hành động của Chu Hà khiến họ Lưu thấy tội lỗi đầy mình.
Lúc đầu nghe chào hàng khẩu lục 1 linh thạch, anh còn tưởng bị lừa nên ghét Chu Hà ra mặt.
Ai dè giờ ông chủ này lại "đại hạ giá" cả món Bí bảo quý giá, còn tặng không quà cáp, đúng là nghĩa hiệp ngút trời!
Nhưng mà anh mê cái món RPG này quá.
Nhìn cái uy lực kinh hồn của nó, thằng ngu mới không thích. Đây chính là lá bùa hộ mệnh thứ thiệt chứ đùa à!
Linh thạch quý thì quý thật, nhưng có quý bằng cái mạng già này không?
Suy nghĩ một hồi, anh nghiến răng chốt hạ.
"Ông chủ, món Bí bảo này tại hạ xin nhận!"
Lưu Thiệu Phong cẩn thận ôm khư khư khẩu súng và quả đạn, tay quẹt một cái, hai món đồ biến mất tăm vào túi không gian.
"Nhưng ông chủ đã chơi đẹp với tôi, tôi cũng không thể để ông chủ chịu thiệt được."
Dứt lời, anh vung tay một phát, một đống đá lấp lánh như kim cương hiện ra trên quầy, viên nào viên nấy to bằng quả trứng chim, vuông vức sắc cạnh.
Đây chính là linh thạch – thứ chứa đầy linh khí của trời đất, chỗ này cũng phải vài chục viên.
Chưa hết, Lưu Thiệu Phong lại vung tay lần nữa, một cái hộp ngọc lù lù xuất hiện trên bàn.
"Ông chủ, chỗ này là 60 linh thạch, cộng thêm một viên 'Thoát Phàm Đan' hàng Nhân cấp thượng phẩm, chắc là đủ rồi chứ?"
Cái thứ Thoát Phàm Đan này giá thị trường cũng tầm 50 linh thạch, mà có tiền chưa chắc đã mua được.
Công dụng của nó đúng như cái tên: tẩy tủy phạt cốt, giúp người thường thoát thai hoán cốt, nâng cao tố chất tu luyện.
Tuy chỉ nâng lên được một tí tẹo nhưng dân tình vẫn tranh nhau như đi hội.
Viên này là phần thưởng sư phụ cho anh khi đột phá Thần Hải cảnh, anh vốn định để dành cho người thân hoặc dùng để đổi đồ xịn trong môn phái.
Nhưng giờ vì không muốn nợ ơn huệ của Chu Hà, anh đành cắn răng mang ra gán nợ.
"Thoát Phàm Đan?"
Chu Hà mù tịt về mấy cái thuốc thang này, nhưng nhìn cái bản mặt "đau như cắt nước mắt đầm đìa" của họ Lưu là anh biết hàng xịn rồi.
Thế là anh lại diễn bài khách sáo:
"Lưu công tử làm cái gì mà căng thế! Tôi với ngài là anh em cơ mà, ngài làm vậy là tát vào mặt lão Chu này rồi. Thôi thôi, khách sáo quá!"
Mồm thì "thôi thôi" nhưng tay chân Chu Hà thì vẫn đứng im như phỗng, mắt không rời đống đồ, ý bảo:
"Ngài cứ khách sáo tiếp đi, tôi chịu được!"
Lưu Thiệu Phong thấy tim mình nhói một cái, tự hỏi mình có đang bốc đồng quá không?
Nhìn cái lão chủ tiệm này cứ thấy nó "không ổn" kiểu gì ấy.
Nhưng thôi, súng đã vào túi, hàng ngon giá hời, đan dược cũng đã trao tay, giờ đòi lại thì còn mặt mũi nào nhìn đời nữa.
"Ông chủ quá lời rồi."
"Lưu công tử mới là người hào sảng. Chúc công tử dùng súng 'mát tay', vạn sự như ý. Nếu thấy súng nổ giòn, uy lực ổn định thì nhớ PR giùm cái tiệm nhỏ này nhé, chứ cái hẻm này vắng quá, 'rượu ngon cũng sợ ngõ sâu' mà."
Chu Hà không quên tranh thủ làm tí marketing:
"Có đống linh thạch này của công tử, tôi sẽ nhập thêm nguyên liệu xịn về chế tác. Hy vọng gặp may, lần tới lại 'nặn' ra thêm được vài khẩu RPG nữa cho anh em dùng chơi."
"Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi!"
Lưu Thiệu Phong chắp tay chào hỏi, tám chuyện thêm vài câu rồi hớn hở rời tiệm.
Anh còn phải đi làm nhiệm vụ ở thành phố tiếp theo.
Vọng Giang thành chỉ là trạm dừng chân, đám tàn dư của Hoàng Tuyền Tông vẫn còn nhiều chỗ lắm.
Có khẩu RPG lận lưng, anh thấy tự tin hẳn lên, gặp đứa nào láo là "phê" luôn phát đạn cho nó biết thế nào là lễ hội.
…………….
"Đi thật rồi à?"
Chu Hà đứng đợi vài phút, đến khi chắc chắn con cừu béo đã đi mất hút con mẹ hàng lươn, anh mới bắt đầu cười sằng sặc như thằng dở hơi.
"Giàu rồi! Giàu to rồi! Sáu mươi linh thạch! Lần này đúng là trúng quả đậm rồi anh em ơi!"
"Chủ Thần đâu, hiện hình lên!"
Ting!
Một tiếng động lanh lảnh vang lên.
Ngay sau đó, một luồng sóng vô hình quét qua, đống linh thạch trên quầy biến mất sạch sành sanh.
Trong đầu Chu Hà, cái thanh năng lượng đang từ 0/100 vọt một phát lên 60/100.
Đồng thời, giọng nói của Chủ Thần vang lên:
"Chúc mừng ký chủ hoàn thành cú áp phe đầu tiên. Chính thức kích hoạt hệ thống Chủ Thần."
"Bắt đầu phát quà tân thủ cấp 1. Nhận đi cho nóng!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận