"Thì ra là Lưu công tử! Danh tiếng của công tử anh đây đã nghe như sấm bên tai, nay mới có dịp diện kiến. Đúng là thiếu niên anh hùng, rồng trong loài người! Hèn chi sáng nay vừa mở mắt ra đã thấy chim khách báo hỷ, hóa ra là vì đón công tử ghé thăm."
Lưu Thiệu Phong ngẩn người.
Nghe một tràng đại bác "nổ" tung trời từ miệng Chu Hà, cậu chàng đứng ngây ra như phỗng.
"Gì vậy trời?"
Chu Hà nhướng mày.
Cái tên công tử bột này sao lại đứng hình rồi?
Anh đây tâng bốc chú đến thế, chú không thích thì cũng phải phản ứng tí chứ đại ca.
Đang lúc Chu Hà định bồi thêm vài phát "bom nguyên tử" nữa thì Lưu Thiệu Phong đột nhiên "Rầm" một phát, vỗ mạnh lên quầy.
Làm hắn giật nẩy cả mình!
"Hay!"
Lưu Thiệu Phong thốt lên:
"Rồng trong loài người! Cái từ này ta thích lắm! Tuy nhiên thiên hạ bao la, anh tài lớp lớp, chút tu vi cỏn con này của ta sao dám nhận bốn chữ đó?"
Mồm thì nói khiêm tốn thế thôi, nhưng cái mặt cậu chàng thì hớn hở thấy rõ, sướng đến tận mây xanh rồi.
"Xí!"
Chu Hà thầm chửi trong bụng.
Hóa ra gã này bị mình thổi lỗ tai đến mức "bay lắc" luôn rồi.
Dân dị giới đúng là dễ dắt mũi thật.
"Lưu công tử quá khiêm tốn rồi. Nếu công tử mà không phải rồng trong loài người thì hạng tôm tép khác lấy tư cách gì mà đòi làm người nữa?"
Chu Hà tiếp tục bốc phét không chớp mắt.
"Chủ quán quá khen."
Lưu Thiệu Phong mỉm cười, lập tức vào thẳng vấn đề, đưa mắt nhìn lên cái kệ gỗ tử đàn treo đầy "hàng nóng", ánh mắt tràn đầy vẻ tò mò.
"Chu chủ quán, đây là hàng hóa của tiệm ngươi sao? Nhìn có vẻ... tinh xảo nhỉ?"
Mấy cái thứ này cậu ta chẳng biết là gì, nhưng nhìn kiểu dáng rất lạ, độ hoàn thiện lại cao, chỉ là không biết dùng để làm gì?
Nghe đồn cái tiệm này mới mở nhưng giá cả thì "trên trời" khiến bao người chạy mất dép, Lưu Thiệu Phong hôm nay đi ngang qua nghe thấy tin đồn nên mới tò mò ghé vào xem thử.
Dù sao cậu ta cũng có tiền, nếu đồ ngon thật thì đắt mấy cũng chơi.
"Đây toàn bộ là vũ khí."
Chu Hà nhiệt tình giới thiệu.
"Vũ khí? Trên đời còn có loại vũ khí thế này sao?"
Lưu Thiệu Phong ngớ người.
"Tất nhiên, và uy lực của nó thì... miễn bàn."
Chu Hà vừa nói vừa tiện tay nhấc một khẩu Desert Eagle xuống.
Khẩu súng màu bạc ánh lên ánh kim khí lạnh lẽo, nặng tầm hơn hai cân, cầm cực kỳ chắc tay.
"Cái món này gọi là 'Lục Bạc' – Sa Mạc Chi Ưng. Trong vòng trăm mét, kể cả võ giả Luyện Thể viên mãn mà bị ăn một phát này thì không chết cũng phế. Uy lực ngang ngửa với cường cung của quân đội đấy."
Hắn vừa xoay súng khoe dáng vừa chém gió:
"Loại này tuy mạnh nhưng dùng dễ như ăn kẹo. Chỉ cần bóp nhẹ cái lẫy hình bán nguyệt này, nó sẽ như nỏ bắn ra tên, nhưng tốc độ nhanh hơn nhiều, sát thương cực lớn, người bình thường cũng chơi được tuốt."
"Đạn là cái gì?"
Lưu Thiệu Phong tò mò hỏi.
Cậu ta bắt đầu thấy hứng thú với khẩu "Lục bạc" này rồi.
"Đạn chính là 'tên' của loại vũ khí này. Giống như nỏ cần tên mới bắn được, thì 'Sa Mạc Chi Ưng' cũng cần đạn để phát huy sức mạnh."
Thế là Chu Hà dành hẳn mười phút đồng hồ để thuyết minh từ đầu đến cuối: nào là cò súng, khóa an toàn, băng đạn, độ giật... giới thiệu chi tiết đến mức muốn khô cả cổ.
"Không biết Lưu công tử có ưng cái bụng món này không? Nếu không thích, anh đây còn nhiều mẫu mã khác, cách dùng cũng tương tự, với võ giả như công tử thì học nhanh không ấy mà."
Chu Hà nhìn chằm chằm Lưu Thiệu Phong, lòng thầm cầu khẩn: Mua đi con trai, mua đi cho bố có tiền mua bánh bao.
"Không, lấy cái này đi."
Lưu Thiệu Phong rất có cảm tình với khẩu Desert Eagle này.
Nhìn nó sang chảnh hơn mấy thứ kia nhiều.
Nếu dùng tốt, lần sau quay lại mua tiếp.
"Có được dùng thử tí không?"
Cậu ta hỏi.
"Rất tiếc, món này uy lực 'khủng' quá, trong tiệm không có chỗ nào chịu nổi nhiệt."
Chu Hà nhún vai đầy vẻ nuối tiếc.
Không cho thử súng, cứ để khách mua về rồi tự mò mẫm sau.
"Vậy... cái giá của món 'vũ khí' này là bao nhiêu?"
Đây rồi!
Thời khắc quyết định đã tới!
Chu Hà nín thở.
Sở dĩ một tháng qua hắn không bán được món nào, mấu chốt chính là ở cái giá.
Giờ chỉ còn trông chờ gã công tử này là một con "đại béo" thật sự thôi.
"Khụ khụ, Lưu công tử cũng biết đấy, món này chế tác tinh vi, tốn bao nhiêu nguyên liệu quý hiếm và tâm huyết của nghệ nhân, nên cái giá nó cũng có chút gọi là... hơi cao một tẹo."
"Bao nhiêu?"
Lưu Thiệu Phong nhướng mày.
Cậu ta nghe đồn đồ ở đây đắt, nhưng cậu ta có thiếu gì ngoài tiền đâu.
Khẩu súng này lạ mắt thế này, cậu ta rất ưng. Đắt tí cũng chả sao.
Chu Hà khựng lại một chút, rồi giơ một ngón tay lên.
"Một đồng vàng?"
Lưu Thiệu Phong hỏi.
Một đồng vàng bằng một trăm đồng bạc, mười nghìn đồng đồng.
Một đồng đồng mua được mấy cái bánh bao, tương đương một tệ ở Trái Đất.
Một đồng vàng là mười nghìn tệ.
"Một đồng vàng thì hơi chát, nhưng ta thích. Chủ quán gói lại cho ta đi!"
Nói đoạn, Lưu Thiệu Phong lôi từ trong tay áo ra một đồng vàng sáng loáng.
"No no no! Lưu công tử, không phải một đồng vàng đâu."
Chu Hà lắc đầu nguầy nguậy.
"Chẳng lẽ là mười đồng? Thế thì hơi quá đáng rồi đấy?"
Lưu Thiệu Phong cau mày.
"Không, là một viên Linh Thạch."
Phụt!
"Ngươi sao không đi ăn cướp luôn cho rồi đi?"
Lưu Thiệu Phong nhìn Chu Hà như nhìn một thằng tâm thần:
"Một viên Linh Thạch? Cái thứ sắt vụn này mà đòi một viên Linh Thạch á?"
Dứt lời, Lưu Thiệu Phong quay ngoắt người đi thẳng ra cửa, vừa đi vừa lẩm bẩm:
"Hèn chi thiên hạ đồn cái tiệm này bán đồ đắt. Đây đâu phải đắt? Đây là trấn lột giữa ban ngày! Một viên Linh Thạch, đúng là điên thật rồi."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận