Đêm đã về khuya, màn đêm dần phủ kín không gian, thành Vọng Giang phồn hoa cũng bắt đầu chìm vào tĩnh lặng.
Một ngày vô vị cứ thế trôi qua.
Chu Hà lững thững đi ra trước cửa tiệm, tung một cú đá sấm sét vào cánh cửa:
"Nghỉ việc thôi, đóng cửa mau cho anh!"
Trên cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn bỗng nhiên xuất hiện một con mắt màu đỏ đang lim dim, trông có vẻ vẫn còn ngái ngủ lắm.
"Sếp ơi, tan làm đi ngủ hả sếp?"
Từ trên cánh cửa phát ra một giọng trẻ con không rõ nam nữ, thanh âm lảnh lót nhưng lại pha chút nịnh nọt thấy rõ.
Đây chính là cánh cửa tiệm của hắn.
Cũng là một thứ cực phẩm kỳ ba.
Theo lời cái lão Chủ Thần thì đây là "Cửa công nghệ sinh học" gì gì đó, nghe thì oách xà lách lắm, nào là trí tuệ nhân tạo, cơ chế tự động hóa toàn phần, phòng ngự thì trâu bò thôi rồi, mỗi tội là… ham ngủ.
Đúng thế, một cái cửa mà lại cực kỳ ham ngủ.
"Ngủ ngủ cái đầu ngươi ấy! Làm cửa là một nghề cực kỳ có tiền đồ, ngươi không lo mà phấn đấu, suốt ngày chỉ biết thăng thiên với Chu Công, định để lão bản ngươi chết đói hả?"
Chu Hà lườm cháy mặt cái cánh cửa đang cố tình diễn sâu bán manh kia:
"Nghỉ! Đóng lại nhanh!"
"Tuân lệnh sếp tổng!"
Con mắt đỏ trên cửa khẽ híp lại, vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn.
Theo sau một tiếng "rầm" khô khốc, cánh cửa tự động khép chặt, thanh then cài cũng "cạch" một tiếng tự khóa lại chắc chắn.
Làm xong mấy việc này, con mắt đỏ liếc nhìn Chu Hà một cái đầy lấy lòng rồi biến mất tăm, lại đi đánh giấc nồng.
Chu Hà vừa bực vừa buồn cười.
Vớ phải cái cửa dở hơi này hắn cũng cạn lời, thật sự là tuyệt vọng mà.
"Mẹ nó, sớm muộn gì lão tử cũng thành bệnh nhân tâm thần thôi."
Lầm bầm xong, hắn nện bước chân "đôm đốp" lên tầng hai.
Cả cái gác mái này có ba tầng.
Tầng một là cửa tiệm, tầng hai là nơi nghỉ ngơi, còn tầng ba thì trống huếch trống hoác chẳng có cái vẹo gì.
Theo lời Chủ Thần thì chỗ đó sau này "có đại dụng", còn dụng vào việc gì thì có trời mới biết.
Dù sao cả cái tiệm này đều do Chủ Thần cải tạo, Chu Hà cũng chẳng buồn bận tâm nhiều.
Diện tích tầng hai không lớn, nhưng phong cách bài trí lại khác một trời một vực với tầng một.
Nếu tầng một mang phong vị cổ điển, nhã nhặn thì tầng hai lại đặc sệt hơi thở hiện đại.
Nào là đèn sưởi, sofa, bàn trà, tủ quần áo, giường nệm, điện cao áp, máy lọc nước, máy tạo độ ẩm, điều hòa, thậm chí đến cả tivi cũng có luôn.
Đúng vậy, ở đây có tivi và còn bắt được cả tín hiệu nữa, chẳng hiểu cái thứ này kết nối với dị giới bằng niềm tin hay gì.
Chỉ có thể nói là: Chủ Thần 666! (Quá đỉnh!)
Còn về vấn đề điện năng, ở ngay lối cầu thang từ tầng hai lên tầng ba có đặt một cái hộp kỳ quái chỉ bằng lòng bàn tay.
Điện từ đó mà ra cả.
Chủ Thần bảo đây là "Máy phát điện vi hạt nhân", lại một món đồ nghe tên thôi đã thấy "hết nước chấm", cung cấp điện cho một phòng tận mấy vạn năm cũng chỉ là chuyện muỗi.
Vừa bước vào phòng, Chu Hà cảm thấy mát rượi cả người.
"Sướng! Có điều hòa với không có điều hòa đúng là khác bọt thật. Cái lão Chủ Thần hâm kia cũng chẳng biết lắp cái điều hòa ở tầng một cho khách hàng người ta nhờ."
Trời nóng như đổ lửa, những lúc rảnh rỗi hắn lại thích chuồn lên tầng hai lười biếng, hưởng thụ hơi mát.
Đương nhiên, kinh doanh thì vẫn phải làm, nhất là mấy ngày tới đây, không dốc toàn lực là không xong.
Vào phòng tắm đánh một trận "kì cọ" cho đã đời, Chu Hà thay bộ đồ ngủ họa tiết chó đốm rồi nhảy phóc lên giường bật tivi.
"Tiếc quá, không có máy tính, chứ không lên mạng 'quẩy' tí thì hay biết mấy."
Có mạng thì có thể liên lạc với mấy ông bạn cũ bên Trái Đất.
Tuy hắn là kẻ độc thân vui tính nhưng đối với quê hương vẫn có chút hoài niệm.
Tiếc là Chủ Thần rõ ràng không cho hắn cơ hội đó, làm việc cực kỳ kín kẽ.
Tivi đang chiếu bộ phim "Đại Nội Mật Thám 008" của Châu Tinh Trì – một bộ phim cũ rích.
Chu Hà nằm trên giường, vừa xem vừa vắt óc suy tính chuyện cửa tiệm.
"Cứ cái đà này, nếu không chốt được đơn nào nữa chắc lão tử phải đi ăn cám quá."
"Chẳng lẽ… thực sự phải đi cướp à?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận