Cộp, cộp, cộp.
Vác trên mình bộ đồ ngủ họa tiết chó đốm đầy "thời trang", Chu Hà phi thẳng xuống lầu.
Anh sáp lại kệ hàng, một tay chộp lấy ống phóng RPG, tay kia vớ thêm quả đạn lắp vào, rồi hiên ngang vác lên vai phải.
Đừng hỏi tại sao anh lại biết dùng.
Với tư cách là chủ nhân của đống hàng này, hệ thống Chủ Thần đã sớm nhồi nhét vào đầu anh một lượng lớn kiến thức vũ khí hiện đại rồi.
Nếu không thì anh lấy cái gì để giới thiệu, lấy cái gì để "lùa gà" khách hàng đây?
Sử dụng RPG thực ra dễ ợt, chẳng có thao tác gì cao siêu, chỉ tội cái là nó hơi nặng đô một chút.
Vác cái ống phóng tổ chảng trên vai, Chu Hà mặt không cảm xúc tiến về phía cánh cửa đôi, trực tiếp tặng cho nó một cước.
"Ông chủ? Khuya khoắt thế này rồi đại nhân còn chưa đi ngủ ạ?"
Trên cánh cửa, đôi mắt đỏ rực lại hiện lên đầy mơ màng, cất giọng ngây thơ vô số tội.
"Ngủ cái con khỉ! Tiệm sắp bị lũ kia dỡ ra đến nơi rồi, mở cửa nhanh!"
"Ờ!"
Cánh cửa đôi đáp lại một tiếng đầy ngái ngủ, sau đó tiếng két vang lên, then cài tự động mở, cánh cửa rộng mở đón gió.
………….
Trên đường phố, cuộc đại chiến giữa hai bên vẫn đang tiếp diễn, có điều bóng người màu xanh kia hành động đã chậm chạp đi nhiều, xem chừng là đã dính chưởng.
Chu Hà bước ra khỏi cửa tiệm, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía trước.
Lúc này, anh mới nhìn rõ diện mạo của hai gã kia.
Kẻ bao phủ trong huyết quang là một gã trung niên gầy gò, mặt mày âm hiểm, ánh mắt láo liên như chuột nhắt, nhìn kiểu gì cũng không thấy giống người lương thiện.
Chưa kể trên người gã tỏa ra một mùi máu tanh nồng nặc khiến người ta phát lợn.
Nhưng bóng người màu xanh kia lại khiến Chu Hà phải nhướng mày một cái.
"Ơ kìa, chẳng phải là con 'cừu béo' ban ngày vừa bị mình dọa chạy mất dép đấy sao?"
Gương mặt quen thuộc kia chính là tên tiểu bạch kiểm họ Lưu – Lưu Thiệu Phong.
Chỉ là không ngờ tên nhóc này thực lực lại trâu bò thế, đánh nhau chẳng khác gì cái máy xúc hình người.
Cửa tiệm Alibaba đột ngột mở ra, đương nhiên không thể giấu được cảm quan của hai cao thủ kia.
Khi thấy Chu Hà vác một cái ống dài ngoằng quái dị đứng trước cửa, cả hai đều sững người mất một nhịp.
Một lát sau...
"Hóa ra chỉ là một con sâu cái kiến bình thường, đúng là chán sống."
Gã trung niên trong huyết quang cười khẩy nhìn Chu Hà cách đó không xa.
Một tay gã vừa áp chế Lưu Thiệu Phong, tay kia vừa búng nhẹ ngón tay, một luồng Huyết Sát Khí Kình xé gió lao thẳng về phía anh.
Với tu vi Thần Hải Cảnh lục trọng của gã, dùng một chỉ để tiễn một người thường lên đường chẳng khác gì bóp chết một con kiến.
"Chủ quán, cẩn thận!"
Lưu Thiệu Phong gầm lên một tiếng cảnh báo.
Dù ấn tượng về Chu Hà không tốt lắm, nhưng với tư cách là đệ tử Vân Hải Tông, hắn không cho phép mình trơ mắt nhìn một người thường bị liên lụy mà chết.
Khổ nỗi, hắn có lòng muốn cứu nhưng gã trung niên kia ra tay càng lúc càng hiểm độc, khiến hắn không tài nào phân thân ra được.
"Ngươi lo cho cái mạng của mình trước đi!"
Gã trung niên cười quái dị, ép cho Lưu Thiệu Phong nghẹt thở.
Phía bên này, Chu Hà cũng bị hú vía một phen.
Anh còn chưa kịp tiêu hóa tình hình thì gã trung niên kia đã "tặng quà" ngay lập tức.
Luồng huyết khí kia lao tới nhanh như đạn lạc, muốn né cũng không kịp nữa rồi.
"Mẹ kiếp, định diệt khẩu anh đây à?"
Chu Hà gầm lên một tiếng, cơ thể vội vàng lùi lại, nhưng tốc độ của anh làm sao đọ nổi với cái luồng khí quái quỷ kia?
Ngay lúc anh đang hối hận vì mình quá "manh động" thì trước cửa tiệm đột nhiên lóe lên một luồng sáng trắng.
Luồng huyết khí kia vừa chạm vào liền tan biến sạch sành sanh, đến một cái bong bóng cũng chẳng kịp sủi.
"Ông chủ cứ yên tâm, có em ở đây rồi!"
Trên cánh cửa đôi, đôi mắt đỏ rực chớp chớp đầy ngây thơ, giọng điệu rõ là đang nịnh bợ.
"Phù, hú hồn chim én! Không ngờ cái đồ ham ngủ nhà chú mày lúc lâm trận cũng ra dáng phết đấy."
Chu Hà mắng yêu một câu, rồi xoay người nhìn hai kẻ trên sân, mặt lạnh tanh.
Cái thế giới dị giới này đúng là coi mạng người như cỏ rác, động một tí là đòi giết người.
Anh chỉ ra xem hóng hớt một tí mà suýt chút nữa là "đăng xuất" khỏi trái đất rồi.
"Cọp không gầm chú mày lại tưởng anh là con mèo bệnh hả?"
Chu Hà hạ quyết tâm, lập tức gào lên:
"Này tên tiểu bạch kiểm kia, né ra chỗ khác nhanh lên! Lão tử sắp cho nó lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân đây!"
"Cái gì cơ?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận