Đóng cửa cái "rầm", Chu Hà mới phấn khích xoa xoa hai bàn tay vào nhau.
"Éo ngờ được là vớ ngay được 'người quen', phen này thì chú em kia chạy đằng trời, không cắn câu mới lạ!"
Ban đầu lão tử chỉ định lôi hàng ra khè cho hai thằng cha đang combat ngoài kia biến đi chỗ khác chơi, ai dè đâu lại vô tình làm được quả marketing đi vào lòng người.
Chứng kiến cái uy lực vãi linh hồn của khẩu RPG, Chu Hà thừa biết cái gã mặt trắng tên Lưu kia chắc chắn là kết nổ đĩa rồi.
Nhưng anh đây đếch thèm chốt đơn ngay lúc đó.
Thứ nhất là phải làm giá, treo ngược cành cây cho nó thèm nhỏ dãi ra đã.
Thứ hai là đội dân phòng thành phố sắp kéo đến nơi rồi, cái lũ đấy thì nổi tiếng là hắc ám, ăn tàn phá hại, Chu Hà chẳng dại gì mà dây vào bọn đục khoét ấy làm gì cho mệt xác.
Chuyện này ở Vọng Giang thành ai mà chẳng biết, đám Vệ binh dưới trướng Thành chủ phủ nhìn ngoài thì đạo mạo chứ bên trong thì thối nát, chuyên môn trò "ăn chùa uống chực", không cấu rỉa cũng đớp mút không ít lợi lộc.
"Thôi, cứ để mai tính."
"Cơ mà... nên hét giá bao nhiêu nhỉ? Theo giá gốc của Hệ thống là một viên linh thạch? Không không không, thấp quá! Cái thằng chả họ Lưu kia thực lực bá cháy như thế, chắc chắn là hàng đại gia, túi không thiếu đồ ngon, không 'vặt lông' một mẻ ra trò thì đúng là có lỗi với bản thân."
Lúc đầu Chu Hà tưởng gã mặt trắng họ Lưu kia chỉ là công tử bột của gia tộc nào đó trong thành, nhưng cái loại ao làng này đào đâu ra cao thủ tầm cỡ đấy?
Cái sức mạnh tàn bạo như cái máy xúc thế kia, người bình thường tu luyện cả đời cũng đừng hòng chạm tới.
Thằng cha họ Lưu trẻ măng mà đã có trình độ này, không phải con ông cháu cha ở đô thị lớn thì cũng là đệ tử nòng cốt của tông phái nào đó.
Dù là loại nào thì trong mắt Chu Hà, đây chính là một "con béo", mà lại còn là loại siêu cấp đại béo.
"Đếch sợ chú mày không cắn câu!"
Chu Hà cười hắc hắc một tiếng đầy gian xảo, tiếng cười vọng lại trong cửa tiệm khiến cánh cửa hai cánh bên cạnh cũng phải rùng mình nhẹ một cái.
"Cái tiếng cười dâm dê đê tiện gì thế này... Ông chủ... ngáo đá rồi à?"
Với tư cách là một cánh cửa, hay gọi là Môn Linh?
Tiểu đồng gác cửa?
Hay Môn Thần?
Nhiệm vụ tối thượng của nó là bảo vệ cái hắc điếm này.
Cấp độ cửa hàng càng cao thì sức mạnh của nó càng bá, thế nên tất cả đều trông chờ vào Chu Hà.
Chu Hà là sếp tổng, là chủ nhân của nó, lão mà có mệnh hệ gì thì nó cũng đi đời nhà ma.
"Nhìn cái vẹo gì, ngủ tiếp đi!"
Chu Hà liếc xéo đôi mắt đỏ ngòm trên cánh cửa, nhếch mép mắng một câu.
Dù cái thứ linh hồn cửa này cực kỳ ham ngủ, nhưng nếu hôm nay không có nó thì anh đây đã bị lão già thâm độc của Hoàng Tuyền Tông kia một chỉ chọc chết tươi rồi.
Xem ra cũng còn "uy tín" chán.
"Thế thì... chúc sếp ngủ ngon!"
Đôi mắt đỏ trên cửa nịnh nọt nhìn Chu Hà, nheo lại thành hình trăng khuyết rồi biến mất tăm, lại lăn ra khò khò.
...
Chu Hà đi ngủ.
Còn cái đống hổ lốn ngoài kia lão tử đếch quan tâm, cứ quẳng cho gã mặt trắng kia dọn dẹp là xong.
Thấy gã cũng có số có má, đối phó với mấy thằng dân phòng chắc cũng dễ như ăn kẹo.
Quả nhiên một giấc ngủ ngon không mộng mị, trời vừa hửng sáng Chu Hà đã bật dậy.
Lão tử vươn vai cái rụp, rời giường vào nhà tắm tút tát nhan sắc, thay một chiếc áo T-shirt mới toanh, vuốt keo tạo kiểu tóc undercut cho thật bảnh.
Ngắm mình trong gương gật đầu cái rụp đầy tự luyến, Chu Hà mới thong thả xuống lầu.
"Đời mình là một khúc quân hành... à nhầm... Ta là một người dân lương thiện, thật là vui quá đi..."
Vừa nghêu ngao hát nhạc chế, Chu Hà vừa đi tới trước cửa tiệm, bồi thêm một cước:
"Sáng rồi, mở mắt ra hộ cái!"
"Sếp ơi?"
Trên cửa, đôi mắt đỏ lờ đờ mở ra:
"Sao hôm nay sếp dậy sớm thế? Không ngủ nướng thêm tí nữa à?"
"Ngủ ngủ cái mã cha nhà mày ấy, dậy mà quẩy đi!"
Chu Hà cười mắng.
Cái thằng này, suốt ngày chỉ biết ngủ, làm cái cửa mà lười như hủi, sáng ra không dậy mà hưởng thụ không khí đi?
Hôm nay là ngày lành tháng tốt để kiếm chác đấy.
Lão tử thầm lẩm bẩm trong bụng, tuy trời mới tảng sáng nhưng cứ nghĩ đến việc "con béo" kia sắp đến là anh đây lại rạo rực hết cả người.
Khó khăn lắm mới thấy ánh sáng của một đơn hàng đầu tiên, không kích động sao được?
Thế là thường ngày toàn nắng chiếu đến mông mới bò dậy mở cửa, hôm nay Chu đại chủ tiệm lại dậy sớm bất thường để chuẩn bị "lùa gà".
Rắc rắc.
Cánh cửa tự động mở ra, Môn Linh làm xong nghĩa vụ lại nheo mắt đi ngủ tiếp.
Chỉ sau một đêm, con phố Dương Liễu bên ngoài đã được lát lại một lớp đá xanh mới tinh, nhìn rõ mồn một vết tích cũ mới đan xen.
Còn mấy gian tiệm bị sập cũng đã được dọn sạch sành sanh, chỉ là chưa kịp xây lại thôi.
"Đúng là thế giới cao võ có khác, ngành xây dựng phát triển kinh hồn vậy sao?"
Chu Hà tự não bổ ra cảnh một đám cơ bắp cuồn cuộn nửa đêm hò dô ta dọn phế liệu, lát đá đường mà không nhịn được cười.
"Đi nạp năng lượng cái đã."
Nói là ăn sáng cho sang mồm chứ thực ra lão tử chỉ chạy sang phố bên cạnh mua hai cái bánh bao chay thôi, loáng cái là xong.
Rất nhanh, Chu Hà vừa gặm bánh bao vừa quay lại tiệm. Ngồi vắt vẻo trên quầy bar, Chu đại gia vừa nhai vừa thề thốt đầy thù hận:
"Xong vụ này có tiền, lão tử nhất định phải bao trọn cái tửu lầu, ăn cho ngập mặt thì thôi, ăn cho bõ ghét!"
Tưởng tượng đến đống sơn hào hải vị, cái bánh bao trắng ở trên tay bỗng nhiên cũng thấy bớt nhạt nhẽo đi hẳn.
"Ông chủ có nhà không?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận