Tháng Tám oi ả, Phó Sảng rốt cuộc cũng nhận được giấy báo nhập học của Đại học Thể dục Nam Thành (Nam Thể) như ý nguyện.
Hai chữ "Nam Thể" to bằng nửa quả trứng gà, lấp lánh dưới ánh mặt trời khiến cả tâm hồn lẫn thể xác cô đều bừng bừng phấn chấn.
Nam Thể là một trường đại học tổng hợp trọng điểm tại thành phố Nam Thành, trong đó danh giá nhất phải kể đến các chuyên ngành thể thao.
Thế nhưng Phó Sảng lại đắn đo ngược xuôi rồi cuối cùng chốt hạ vào ngành Báo chí.
Bà Tiền Nhã Lan cứ càm ràm suốt, bảo đầu óc cô chắc có vấn đề rồi, muốn học báo chí sao không vào mấy trường chuyên về truyền thông mà lại đâm đầu vào cái lò luyện vận động viên làm gì.
Vậy mà câu trả lời của Phó Sảng lại khiến bà Tiền phải nhìn cô bằng con mắt khác:
"Trường thể thao nhiều trai đẹp mà mẹ! Con vào đó vừa được học báo chí, vừa tranh thủ kiếm lấy một anh người yêu, chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện sao?"
Bà Tiền lườm cô một cái rồi phì cười:
"Đừng có mà làm loạn đấy nhé!"
"Cả nhà này con là ngoan nhất rồi, cái người hay làm loạn tối qua còn chẳng thèm về nhà kia kìa."
Phó Sảng nằm ườn trên sofa, đôi chân thon dài khua khoắng trong không trung, miệng vừa gặm táo vừa làm nũng.
"Anh trai con lại biến đi đâu mất xác rồi?"
"Không đi quẩy thì chắc chắn là lại đi tìm anh Trần Duy Lỗi rồi chứ còn gì nữa ạ."
Nhắc đến Trần Duy Lỗi, bà Tiền mới sực nhớ ra:
"Mẹ quên khuấy mất là thằng Lỗi cũng học ở Nam Thể. Để hôm nào mẹ dặn nó để mắt tới con nhiều một chút."
Đôi chân đang làm động tác "đạp xe" của Phó Sảng bỗng chốc nhanh hơn, cô nở nụ cười rạng rỡ:
"Vâng ạ, tốt quá rồi!"
Cô chỉ mong sao ngày nào cũng được "dính" lấy Trần Duy Lỗi mà thôi.
...
Khi Phó Hào về đến nhà thì đã say khướt.
Tiền Nhã Lan đã ra ngoài chơi mạt chược đêm, trong nhà chỉ còn mình Phó Sảng đang ôm điện thoại buôn chuyện xuyên lục địa với Lưu Mẫn về những kỳ vọng tươi đẹp ở ngưỡng cửa đại học.
Chuông cửa không reo, chỉ nghe tiếng lạch cạch xoay ổ khóa là Phó Sảng biết ngay ông anh trai mình đã về.
Cô vẫn thản nhiên nằm trên sofa nhâm nhi khoai tây chiên.
Trần Duy Lỗi dìu Phó Hào vào nhà.
Phó Hào say đến mức không biết trời trăng gì, miệng cứ lẩm bẩm gọi tên một người khiến lỗ tai Trần Duy Lỗi sắp đóng kén đến nơi, dù thực ra anh đã sớm "miễn nhiễm" với mấy trò này của cậu bạn thân.
Phó Sảng vội vàng thu lại nụ cười, ngồi dậy thật ngay ngắn rồi leo xuống khỏi sofa.
Cô đứng đó, lặng lẽ ngắm nhìn Trần Duy Lỗi trong bộ trang phục thường ngày đầy phóng khoáng.
Trần Duy Lỗi ra hiệu bảo cô mở cửa phòng.
Phó Sảng một tay bịt mũi, chán chường nhìn "bãi bùn lầy" mang tên Phó Hào đang say mèm kia.
"Sao anh ấy lại uống nhiều đến thế ạ?"
Trần Duy Lỗi quẳng cái xác không hồn kia lên giường, vừa nắn vai vừa thở dốc:
"Họp lớp cấp ba, không cẩn thận nên uống hơi quá chén."
Phó Sảng "ồ" một tiếng, tựa lưng vào cánh cửa, liếc nhìn tin nhắn Lưu Mẫn vừa gửi tới:
[Cậu vẫn chưa khai thật cho tớ biết, vì sao cậu lại nhất quyết thi vào Nam Thể đấy nhé!]
Phó Sảng mỉm cười, ôm lấy điện thoại ra vẻ bí mật.
Cô ngước mắt lên, thấy Trần Duy Lỗi đang kéo cổ áo thun lên để quạt cho mát, những giọt mồ hôi lấm tấm lăn dài dọc theo cần cổ nam tính.
Phó Sảng đi ra ngoài rót cho anh một cốc nước.
Khi quay lại đã thấy anh đứng ngay sát bên, anh cầm lấy cốc nước từ tay cô, ngửa đầu uống cạn sạch.
Phó Sảng nhìn trân trân vào yết hầu đang chuyển động đầy gợi cảm của anh, trong lòng như có hàng vạn mầm non đang đâm chồi nảy lộc, quấn quýt lấy nhau mỗi lúc một chặt.
Trần Duy Lỗi đặt cốc nước lên bàn, vô tình liếc thấy dòng tin nhắn trên màn hình WeChat của cô.
Phó Sảng giật mình, vội lấy tay che đi rồi hỏi khéo:
"Anh còn khát không?"
Trần Duy Lỗi lau vết nước nơi khóe miệng, hỏi cô:
"Phó Hào bảo em thi đỗ Nam Thể rồi à?"
Cô gật đầu nhẹ nhàng, phong thái điềm tĩnh lạ thường.
"Học Báo chí?"
Cô lại gật đầu, thành thật chia sẻ:
"Khoa Báo chí của Nam Thể cũng khá ổn mà anh."
Trần Duy Lỗi vuốt lại mái tóc bù xù, chăm chú quan sát cô gái nhỏ mà thỉnh thoảng anh mới gặp một lần.
Phó Sảng hình như đã khác trước, trước mặt anh cô ngày càng bình thản hơn.
Giữa nam và nữ, người ta gọi đó là sự thong dong, còn với hai người bọn họ, Trần Duy Lỗi cảm giác như cô đang cố ý phô diễn rằng mình đã thực sự trưởng thành.
"Ở Nam Thể, ngoài các ngành thể thao ra thì Báo chí là chuyên ngành tốt nhất, nhưng chủ yếu là về báo chí thể thao đấy."
Phó Sảng gật đầu tỏ ý đã hiểu, rồi lại lo lắng hỏi dồn:
"Trường mình ngành Báo chí là nam nhiều hay nữ nhiều ạ?"
"Nữ."
Anh trả lời không cần suy nghĩ.
Cô bĩu môi, rồi lại cười hỏi tiếp:
"Thế mấy ngành thể thao có nhiều con gái không anh?"
Trần Duy Lỗi lắc đầu:
"Cái đó thì chắc chắn là nam chiếm đa số rồi."
Phó Sảng nghe xong lại càng cười rạng rỡ hơn. Những toan tính nhỏ nhặt hiện rõ mồn một trong đôi mắt trong veo ấy.
Trong mắt Trần Duy Lỗi, đây chính là minh chứng cho cái tâm nguyện muốn được yêu đương ngay khi vừa đủ tuổi trưởng thành của cô.
Trần Duy Lỗi đưa tay xoa đầu cô một cách nuông chiều:
"Anh về đây, em ngủ sớm đi nhé."
Cô đáp khẽ một tiếng, không ra tiễn mà chỉ đứng đó, lặng nhìn bóng lưng anh khuất dần, rồi một mình đưa tay chạm lên mái tóc vừa được anh chạm vào, khóe môi cong lên một nụ cười ngọt lịm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận