Một tuần trước kỳ nghỉ Quốc khánh, các câu lạc bộ của Đại học Thể dục Nam Thành bắt đầu bước vào giai đoạn chốt danh sách tân binh.
La Mạn cực kỳ muốn gia nhập đội cổ vũ của câu lạc bộ bóng rổ.
Vừa kết thúc tiết Tin tức Thể thao cổ đại, cô nàng đã lôi kéo Phó Sảng chạy hớt hải về phía sân bóng.
Đội cổ vũ của Nam Thể nổi tiếng là tuyển chọn gắt gao.
Thành viên bắt đầu phải có nền tảng cơ bản, những ai có khiếu vũ đạo sẽ được ưu tiên đặc cách.
Thậm chí, ban giám khảo còn trực tiếp dạy một đoạn vũ đạo ngắn ngay tại chỗ để thí sinh biểu diễn khả năng bắt nhịp và giải phóng hình thể.
La Mạn vốn chẳng có chút kinh nghiệm nào.
Lúc từ phòng phỏng vấn bước ra, Phó Sảng vừa nhìn gương mặt ỉu xìu của cô bạn là biết ngay kết quả không mấy khả quan.
"Sao rồi?"
La Mạn thở dài thườn thượt, bắt chước lại mấy động tác vừa học khi nãy cho Phó Sảng xem:
"Chị ấy bảo 'body' tớ thiếu sự phối hợp, cậu thấy sao?"
Nhìn bộ dạng đó, Phó Sảng biết ngay là mười phần thì hết tám chín phần là xôi hỏng bỏng không rồi.
Phó Sảng chợt nhớ về những ngày tháng ở đội cổ vũ trường cấp Hai.
Hồi đó, cứ có thời gian rảnh là cô lại vùi mình trên sân tập.
Trong đội có nhiều chị thích nhảy kiểu Hàn Quốc, cô thấy họ lắc hông rất đẹp nên cũng lẽo đẽo học theo, thành ra giờ trong bụng cũng có "vốn liếng" kha khá vũ đạo.
Phó Sảng quan sát kỹ động tác của bạn mình, ghi nhớ đại khái rồi bắt đầu hệ thống lại, nhảy mẫu một đoạn cho La Mạn xem.
"Cậu vừa nhảy là động tác cơ bản nhất thôi. Đội cổ vũ quan trọng nhất là sự đồng đều, động tác thường không quá lắt léo nhưng biên độ phải cực kỳ mạnh mẽ."
La Mạn tròn mắt nhìn Phó Sảng.
Từng cử động của cô đều nhẹ nhàng như không, chỉ cần khẽ lắc hông một cái là những đường cong thanh xuân đã hiện rõ mồn một.
Mái tóc dài tung bay theo nhịp điệu, trông chẳng khác gì các thành viên nhóm nhạc thần tượng đang tỏa sáng trên sân khấu.
Vừa kết thúc điệu nhảy, vai Phó Sảng chợt bị ai đó vỗ nhẹ.
Cô vẫn còn hơi thở dốc, ngoảnh lại thì thấy một gương mặt lạ lẫm đang nhìn mình đầy thích thú.
"Tân sinh viên năm nhất à?"
La Mạn nhận ra ngay, đây chính là chị đội trưởng đội cổ vũ vừa phỏng vấn mình khi nãy.
Phó Sảng khẽ gật đầu.
"Em học chuyên ngành nào?"
Chị đội trưởng tỏ rõ sự quan tâm.
"Dạ, Tin tức Thể thao ạ."
Hoàng Nhiên ồ lên một tiếng.
Chị thật không ngờ lớp Tin tức Thể thao năm nay lại có một cô gái sở hữu thân hình dẻo dai và linh hoạt đến nhường này.
"Em đến để ứng tuyển đội cổ vũ sao?"
Hoàng Nhiên dấn tới hỏi thêm.
Phó Sảng khẽ mỉm cười, đi về phía băng ghế dài thu dọn mấy vỏ túi bánh ngọt mình vừa ăn xong, lắc đầu đáp:
"Dạ không, em định báo danh vào CLB Street Dance cơ."
Hoàng Nhiên trong lòng thầm than "uầy" một tiếng.
Cái hội Street Dance kia chẳng khác nào "Trình Giảo Kim" ngáng đường, chuyên đi nẫng tay trên những nhân tố tiềm năng của chị.
Hoàng Nhiên vẫn chưa bỏ cuộc:
"Thực ra đội cổ vũ hợp với định hướng của em hơn đấy. Em học Tin tức Thể thao, nếu 'nằm vùng' ở đội cổ vũ thì sẽ có nhiều cơ hội thực hành lấy tin hơn mà."
La Mạn đứng bên cạnh cũng tinh ý nhận ra Hoàng Nhiên đang cực kỳ ưng ý Phó Sảng.
Phó Sảng mím môi suy tính.
Thực tế thì cô rất muốn vào đội cổ vũ, chuyện báo danh Street Dance chỉ là cái cớ cô bịa ra thôi.
Giờ đội trưởng đã chìa cành ô liu ra thế này, chỉ cần cô gật đầu là chắc chắn có một suất chính thức.
"Để em cân nhắc thêm đã ạ."
Phó Sảng đeo ba lô lên vai, nhìn Hoàng Nhiên.
"Được thôi. Chị tự giới thiệu nhé, chị là Hoàng Nhiên, sinh viên năm ba khoa Thể dục, hiện là đội trưởng đội cổ vũ câu lạc bộ bóng rổ. Nếu suy nghĩ kỹ rồi thì cứ gọi thẳng vào số này cho chị."
Hoàng Nhiên nhanh chóng đọc một tràng số điện thoại.
Phó Sảng ghi lại rồi cất cẩn thận vào túi áo, trong lòng thầm đắc ý.
……
Ngày hôm sau, Phó Sảng đang ngồi ăn tối một mình ở nhà ăn thì Tiền Nhã Lan gọi đến hỏi cô đã đặt vé máy bay chưa.
Cái tính hay quên vốn là "thương hiệu" của Phó Sảng, cô vỗ trán một cái cốp, thốt lên:
"Chết dở, con quên khuấy mất!"
Tiền Nhã Lan mắng yêu qua điện thoại:
"Sao chuyện ăn uống con không quên luôn đi?"
Phó Sảng kiểm tra giá vé máy bay, vì đã qua đợt ưu đãi nên giá cao đến chóng mặt.
Đúng lúc đó, có mấy người đi tới ngồi xuống bàn bên cạnh.
Cô liếc mắt nhìn sang, chính là Trần Duy Lỗi và cái anh chàng lần trước gọi cô là "em gái".
"Ăn có một mình à? Sao lại ăn mì nữa thế?"
Trước mặt Trần Duy Lỗi là khay cơm "chuẩn chỉnh" với bốn món mặn và một món canh đầy đủ dinh dưỡng.
Phó Sảng nhìn lại bát của mình: mì ramen kim chi — món "đồ ăn rác" hot nhất nhà ăn mới.
"Từ nhỏ tới lớn em đã thích ăn mì rồi mà."
Trong ký ức của Trần Duy Lỗi hiện về hình ảnh Phó Sảng năm lớp mười.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận