Trước kỳ nghỉ, Phó Sảng tham gia buổi họp của đội cổ vũ câu lạc bộ bóng rổ và nhận hai bộ đồng phục mới.
Số tân sinh viên khóa này vừa khéo lấp vào chỗ trống của các đàn chị khóa trên đã ra trường.
Nhìn quanh một lượt, cả đội đều là những cô nàng có vóc dáng khá đồng đều, cân nặng quanh quẩn mức 50kg, cao tầm 1m67; người thì chân dài miên man, người thì vòng một nảy nở, người lại có khuôn mặt cực kỳ khả ái.
Phó Sảng chính là gương mặt có hình thể chuẩn chỉnh nhất trong đám tân binh.
Sau khi diện bộ đồng phục vào, thứ thu hút ánh nhìn nhất chính là tỷ lệ eo hông cực phẩm của cô.
Sau đợt quân sự, cô cố ý mặc áo dài tay để dưỡng lại da, giờ đây từ gương mặt đến toàn thân đều đã khôi phục vẻ trắng ngần như trước.
Kết thúc buổi tập, hội chị em chẳng vội thay đồ mà cầm theo hoa cầu kéo nhau sang sân bóng rổ ngoài trời sát vách để xem tập luyện.
Vì là buổi tập nội bộ trong trường, Phó Sảng cùng các nữ sinh trong đội ngồi bệt trên bậc thềm đá quan sát.
Cô ngửa cổ uống nước khoáng, ánh mắt thầm kín hướng về một bóng hình trên sân.
Sau bao nhiêu năm, cuối cùng Phó Sảng cũng có thể một lần nữa ngồi đây chiêm ngưỡng Trần Duy Lỗi chơi bóng.
Anh vẫn phong độ và ngầu như thế, vạt áo thi đấu bay lượn trong gió, từng giọt mồ hôi rơi xuống đều được Phó Sảng thu trọn vào tầm mắt.
Dù đã uống rất nhiều nước, cô vẫn cảm thấy cổ họng khô khốc.
Nhìn theo dáng vẻ phiêu dật của anh trên sân, đôi mắt cô chẳng thể tự chủ mà cứ thế dõi theo từng chuyển động.
Trên bậc thềm không chỉ có đội cổ vũ mà còn rất nhiều nữ sinh khác, tiếng bàn tán xôn xao, mỗi người đều đang hướng về "nam thần" trong lòng mình mà mơ mộng.
"Phó Sảng, cậu khát đến thế à?"
Chu Giai Giai, bạn cùng lớp với cô lên tiếng hỏi.
Cũng giống như Phó Sảng, Chu Giai Giai từng tham gia đội cổ vũ hồi cấp ba, nền tảng tốt nên dễ dàng trúng tuyển vào đội của trường.
Phó Sảng lau vệt nước nơi khóe môi, mắt vẫn không rời sân tập:
"Uống nước tốt cho quá trình trao đổi chất mà."
Chu Giai Giai lẩm bẩm:
"Chẳng trách cậu gầy thế."
Rồi cô nàng chống cằm lên gối, cười hì hì:
"Này Phó Sảng, sao cậu lại vào đội cổ vũ thế?"
Phó Sảng bóp nhẹ chai nước:
"Thì chị Hoàng Nhiên mời tớ mà."
Chu Giai Giai liếc cô một cái:
"Thật không đấy? Tớ cứ tưởng cậu cũng giống tớ, vào đây để săn bạn trai chứ."
Cô nàng lại than vãn:
"Con trai lớp mình chẳng anh nào toát ra chút hormone nam tính nào cả."
Phó Sảng không nghĩ vậy:
"Tớ thấy Đào Đào cũng ổn mà, vừa tỏa nắng vừa vui tính."
Chu Giai Giai "xì" một tiếng:
"Đào Đào á? Cậu ấy giống kiểu 'anh trai mưa' hơn, ai trong lớp cũng chơi thân được, nhưng công nhận khả năng tổ chức của cậu ấy khá đỉnh."
Đang mải buôn chuyện, bỗng một tiếng gọi ngọt lịm vang lên khiến đám con gái trên khán đài đồng loạt "xoay cổ", nhìn về một hướng.
Chẳng biết từ đâu xuất hiện một cô nàng cực kỳ xinh đẹp với mái tóc dài tung bay.
Tiết trời đã gần sang tháng mười nhưng cô ta mặc còn "mát mẻ" hơn cả đội cổ vũ với áo hai dây và quần ngắn cũn cỡn, trước ngực khoác chiếc túi hàng hiệu sành điệu, đang vẫy tay nhiệt tình về phía sân bóng.
"Trần Duy Lỗi!"
Trần Duy Lỗi vừa ghi điểm, gót chân vừa chạm đất đã theo thói quen đưa tay quẹt mồ hôi rồi nhìn về phía khán đài.
Mục tiêu quá nổi bật, anh nhận ra ngay lập tức.
Lục Dư đang dẫn bóng, liếc nhìn phía sau rồi giơ tay ra hiệu dừng lại:
"Anh em nghỉ giải lao chút đi."
Cả đội bóng rộ lên tiếng cười đầy ẩn ý.
Mồ hôi nhễ nhại trên trán, Trần Duy Lỗi nhặt chai nước dưới đất, thong dong bước lại gần, đôi mắt quét qua đám con gái đội cổ vũ đang ngồi đó.
"Trần Duy Lỗi!"
Anh thấy Phó Sảng đang cúi đầu nghịch điện thoại. Trần Duy Lỗi thu hồi ánh mắt, cau mày đứng trước mặt Nghiêm Diệc Vân.
Tính cả kỳ nghỉ hè, đã mấy tháng rồi Nghiêm Diệc Vân mới lại đứng đối mặt với Trần Duy Lỗi như thế này.
Bình thường nếu tình cờ chạm mặt, cả hai cũng chỉ liếc nhau một cái rồi đi thẳng.
Nghiêm Diệc Vân dù tính khí tiểu thư, đại tiểu thư đến đâu cũng không chịu nổi sự lạnh nhạt này của anh.
Lúc đi ngang sân bóng, thấy đám tân sinh viên mới vào, lòng cô trào lên một nỗi không phục.
Năm xưa cô theo đuổi Trần Duy Lỗi, phải gạt bỏ cả lòng tự trọng mới có được anh.
Trước kỳ nghỉ hè hai người cãi nhau một trận rồi chia tay luôn.
Cô cứ ngỡ lần này Trần Duy Lỗi sẽ xuống nước dỗ dành mình, ngờ đâu anh lại sống cực kỳ phóng khoáng, tự tại, suýt thì quăng cô ra sau đầu.
"Có việc gì?"
Anh vẫn thản nhiên uống nước.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận