Nếu không nhờ Mạc Kiệt ra tay kịp lúc, thứ tà vật bên ngoài có lẽ đã tràn được vào trong.
Mạc Kiệt khẽ thở hắt ra một hơi, nhưng khi nhìn lá bùa vừa hóa thành tro bụi, gã không khỏi xót xa. Đó là một đạo cụ đặc biệt, giá trị chẳng hề rẻ.
Gã định lên tiếng thì đột nhiên khựng lại. Một cái bóng từ ngoài cửa sổ đổ dài vào phòng dưới ánh trăng lạnh lẽo. Lớp giấy dán cửa sổ bị rạch ra một đường nhỏ, mấy ngón tay trắng ởn, thon dài lách vào trong. Móng tay sơn đỏ tươi như máu rỉ, đang điên cuồng cào cấu, lục lọi quanh khung gỗ.
Thứ đó... vẫn chưa chịu rời đi!
Lỗ hổng trên cửa ngày một rộng ra, để lộ nửa khuôn mặt với đôi môi đỏ thẫm quái dị. Ả từ từ xé rách lớp vải thưa, rướn cổ nhìn vào.
"A——"
Một người trong phòng định hét lên nhưng đã bị kẻ bên cạnh bịt chặt miệng.
Tà vật bên ngoài không có phản ứng. Không nghe thấy sao? May quá.
Giây phút mọi người vừa kịp buông lỏng hơi thở, một con mắt đỏ ngầu, vằn tia máu đột ngột áp sát vào lỗ thủng. Con quỷ nghiêng đầu, nhãn cầu xoay tít rồi trừng trừng nhìn thẳng vào phòng, thanh âm khàn đục rít qua kẽ răng:
"Tìm... thấy... rồi..."
Mạc Kiệt thầm rủa một tiếng. Đáng lẽ đã có thể bình yên vô sự, kết quả lại bị con quỷ này đánh hơi được. Mất trắng một lá bùa mà vẫn không giữ được an toàn, lòng gã dâng lên một sự bực bội và nôn nóng tột độ. Những kẻ cấp cao trong phòng cũng hiểu rõ tình thế, chúng nín thở chờ đợi, sẵn sàng dùng mạng người khác làm mồi nhử để tháo chạy ngay khi có cơ hội.
Đúng lúc này, một tiếng thét thảm thiết xé toạc màn đêm.
Tiếng hét đầy đau đớn, tựa như vừa phải chịu một cú khai sơn phá thạch không thể nào chống đỡ. Ngay sau đó là tiếng kim loại va chạm loảng xoảng khô khốc dưới nền đất, tựa như một chiếc thùng sắt bị đá văng.
Đám người trong phòng trợn mắt nghẹn họng.
Qua ô cửa sổ, họ chứng kiến cái bóng quỷ dị kia bị một cái bóng khác đá bay trong chớp mắt. Lực đạo kinh hồn đến mức dư chấn làm vỡ vụn cả khung cửa gỗ mục nát.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Một bóng người thong dong bước qua đống đổ nát của khung cửa.
Do góc nhìn bị che khuất, họ chỉ thấy một mái tóc dài xõa ngang vai và tà váy đen huyền bí. Trên cổ người nọ lấp lánh một viên ruby đỏ sẫm tinh xảo, rực rỡ như một giọt máu đọng. Cô bước đi với sống lưng thẳng tắp, tư thái ung dung, thanh thoát như tiên hạc dạo bước giữa chốn nhân gian.
Cả căn phòng nín lặng. Cô ta là ai?
Kẻ nào mà gan lớn đến mức phớt lờ thời gian tập hợp, thản nhiên tản bộ trong làn khói độc, và rồi... một cước đá bay quỷ vật? Là một vị Đại thần top đầu nào đó sao?
Trong lúc mọi người còn đang suy đoán đến nổ não, người phụ nữ đã đứng trước cửa chính. Lá bùa chỉ có tác dụng ngăn quỷ, không thể ngăn người.
Rầm!
Cánh cửa bị đẩy mạnh ra.
Dưới ánh trăng ngược sáng, bóng dáng cô đổ dài vào trong, tạo nên một vệt tối đầy áp lực từ chân mày đến sống mũi. Khuôn mặt cô dưới ánh trăng sáng rõ đến lạ thường, đẹp đẽ nhưng lãnh đạm vô cùng.
Màn đêm đặc quánh bao phủ, sương mù ẩm ướt quấn quýt quanh gấu váy, tạo ra một tầng hào quang mờ ảo. Thế nhưng, tất cả những thứ đó đều không che giấu nổi một thứ đang ngưng tụ thành thực chất tỏa ra từ cơ thể cô: Sát ý.
Cô đứng đó, sắc sảo và lạnh lẽo, tựa như một thanh bảo đao vừa tuốt khỏi vỏ, sẵn sàng chém đứt mọi thứ cản đường. Đây chính xác là khí thế của một cường giả đứng trên đỉnh cao!
Mấy người chơi cấp thấp trong phòng cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp, đầu gối bỗng chốc rã rời, suýt chút nữa là khuỵu xuống bái lạy trước uy áp này.
Đúng lúc đó, một cơn gió lạnh thổi qua, sương mù tản bớt. Một biểu tượng cấp độ nửa trong suốt từ từ hiện lên trên đỉnh đầu cô.
[Cấp 1]
Mọi người: "???"
Một con gà mờ Cấp 1? Hệ thống chắc chắn là đang tấu hài rồi!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận