Hoàng Phủ Húc giận tím mặt, lão bước phắt ra cửa lớn, quát như sấm rền:
" Nghiệp chướng! Ngươi đã gây ra chuyện tốt gì thế hả!"
Hoàng Phủ Trác Ngọc đang toan quay về viện của mình, bỗng bị phụ thân quát lớn gọi giật lại, cả người giật nảy mình, quay đầu nhìn phụ thân với vẻ kinh ngạc.
"Ngươi theo ta vào đây!"
Thấy trong vườn có không ít gia nhân qua lại, chuyện mất mặt này tuyệt đối không thể để người ngoài hay biết, Hoàng Phủ Húc nén giận quát mắng, đoạn lùa con thẳng vào đại sảnh.
Trác Ngọc vừa bước chân vào nhà đã thấy thê tử đang ngồi bên bàn lau nước mắt, trên bàn là chiếc hộp trang sức trống hoơ trống hoắc.
Hắn chợt chấn động tâm thần, tức khắc hiểu ra, phen này chuyện hắn trộm đồ trang sức đem đi tiêu xài đã bị bại lộ rồi.
Lòng hắn thoáng chốc vừa sợ vừa hận. Hận con vợ dại dột đem chuyện rêu rao với phụ thân, lại sợ phụ thân cắt đứt tiền tiêu vặt khiến hắn mất vốn chốn phong hoa tuyễu nguyệt.
Hắn đành cúi gằm đầu, nín thinh không dám hó hé nửa lời.
Hoàng Phủ Húc văng mạnh chiếc hộp trang sức trống không xuống đất, đập bàn quát lớn:
"Đây là chuyện tốt mà ngươi đã làm ra đấy à?"
Hoàng Phủ Trác Ngọc nào dám thừa nhận bản thân vung tay quá trán nơi chốn thanh lâu, chỉ đành lắp bắp tìm cớ:
" Hài nhi... hài nhi vì thiếu nợ sòng bạc, bị chủ nợ thúc ép ráo riết nên nhất thời hồ đồ mới gây ra đại họa. Hài nhi biết tội rồi, từ nay xin chừa, tuyệt không dám tái phạm nữa."
Nguyên cớ khiến Hoàng Phủ Trác Ngọc ra nông nỗi này, suy cho cùng cũng bởi sự cưng chiều quá đỗi của Hoàng Phủ Húc.
Thuở nhỏ, lão đã không tiếc vung ra một số tiền lớn đưa hắn lên kinh thành tầm sư học đạo.
Nơi đất khách quê người thiếu vắng sự quản thúc, kết quả là hắn sớm nhiễm phải thói trác táng, lêu lổng.
Bản thân Hoàng Phủ Húc vốn chẳng muốn truy cứu quá sâu.
Song vì phải cho con dâu một lời ăn tiếng nói, lão đành phải ra chiều giận dữ, quát lớn:
"Đồ nghiệp chướng, gan ngươi lớn thật, lại dám bén mảng đến sòng bạc cơ à! Người đâu, lôi cổ nó xuống, đánh gãy hai chân cho ta!"
Nương tử Hoàng Phủ Trác Ngọc nghe thế thì hoảng hốt mất hồn.
Mắng mỏ vài câu thì được, chứ đánh gãy chân thì sao đành, nàng vội quụp gối quỳ rạp xuống khóc lóc cầu xin:
" Phu quân đã biết sai rồi, xin phụ thân giơ cao đánh khẽ cho chàng một con đường cải sửa! Trang sức mất đi thì thôi, chứ dăm ba cỗ xương cốt mà đánh hỏng thì chẳng thể lành lại được. Xin cha hãy mở lượng hải hà tha cho chàng một lần!"
"Ngươi nghe cho rõ đấy! Ngươi xem cho kỹ đấy!"
Hoàng Phủ Húc chỉ tay vào mặt con trai, tức tối gầm lên:
"Nhìn lại nương tử của ngươi xem! Người ta một lòng thiết tha lo lắng cho ngươi thế kia, vậy mà ngươi đối xử với người ta ra sao? Ngươi rốt cuộc có còn là con người nữa hay không?"
Hoàng Phủ Trác Ngọc thầm rủa trong bụng, song trước mặt phụ thân nào dám trái ý, đành vắt kiệt nặn ra hai giọt nước mắt cá sấu, nức nở:
" Nương tử, vi thậm biết sai rồi, từ nay tuyệt không dám tơ hào đến đồ đạc của nàng nữa, ta xin thề đấy!"
"Thôi được rồi! Thiếp tạm tha cho chàng. Nhưng chàng hãy nhớ lấy câu này, nếu còn tái phạm lần nữa, thiếp sẽ đâm đầu chết ngay tại đây!"
Nương tử Hoàng Phủ Trác Ngọc lòng đã nguội lạnh.
Trách sao cha mẹ thuở trước mù quáng gả nàng cho một tên công tử bột vô lại thế này, duyên nợ đến đây xem như đã cạn tàu ráo máng.
Nương tử vừa khuất bóng, trong đại sảnh chỉ còn lại hai cha con.
Nhìn theo bóng lưng vợ, Hoàng Phủ Trác Ngọc hằn học hực hặc chửi rủa:
"Phi! Con đàn bà thối tha, chẳng qua dăm ba món nữ trang rẻ rách mà cũng dám đem ra méc tía để hại ta à!"
" Câm mồm ngay cho ta!"
Thực tâm Hoàng Phủ Húc nào nỡ thật sự tàn nhẫn với con cái.
Đàn ông ở đời, ai chẳng có máu phong lưu sa ngã, ngặt nỗi nhìn thấy bộ dạng ngang ngược trơ trẽn của đứa con trai ngay lúc nước sôi lửa bỏng này, cơn giận trong lòng lão bùng bùng thiêu đốt, lão chỉ thẳng mặt quát mẩn:
"Thằng khốn kiếp nhà ngươi! Cha con ta sắp bị người ta dẫm đạp xuống bùn đen đến nơi rồi, vậy mà ngươi vẫn chưa chịu tỉnh ngộ, ngày ngày chỉ chìm đắm trong tửu sắc lầu xanh. Lẽ nào ngươi muốn ta phải gánh nợ bòn mót cho ngươi đến hết kiếp này sao?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận