Nghĩ đoạn, lão vội cười hùa theo:
"Vậy đành phiền phu nhân nhọc lòng một chuyến rồi."
"Chuyện nhỏ ấy mà, thiếp đi một lát sẽ về."
Tiểu Cơ uyển chuyển lắc uyển thắt lưng, tung tẩy bước đi với dáng vẻ lẳng lơ tình tứ.
Hoàng Phủ Húc trân trân nhìn theo bóng lưng ả, nghiến chặt hàm răng rít lên từng tiếng:
"Con hò hẹn xướng ca đê tiện, vậy mà cũng dám mở miệng mặc cả với lão tử cơ đấy!"
..........................................
Hoàng Phủ Trác Ngọc hầm hầm sát khí bước qua khu vườn.
Ngày hôm nay hắn vô duyên vô cớ bị phụ thân mắng cho một trận nhục nhã ê chề.
Cơn giận bốc lên nghẹn cổ không biết trút đi đâu, hắn sầm mặt định tìm nương tử để trút giận:
"Mặc kệ! Con tiện nhân dám sau lưng cáo trạng tao, phen này phải cho mày biết tay, phản rồi hả mày!"
Vừa đi ngang qua Phiến Nguyệt môn, phía trước chính là tiểu viện của hắn.
Đúng vào lúc ấy:
" Bốp!"
Một vật gì đó từ trên cao rơi xuống nện thẳng vào trán hắn một cú đau điếng.
Trác Ngọc ôm trán, nhăn nhó cúi đầu nhìn xuống đất, bấy giờ mới phát hiện dưới chân là một con diều giấy hình chim én đã đứt dây.
Chính cái thứ quái quỷ này vừa rơi trúng đầu hắn, rốt cuộc là đứa nào thả diều vô ý tứ thế này?
Đúng lúc ấy, ngoài tường viện bỗng vang lên giọng trẻ con thở hồng hộc:
"Đằng này! Đằng này! Huynh thấy nó rơi ở quanh đây mà. "
"Ca ca, huynh không nhìn lầm chứ? "
"Không nhầm đâu, nhất định là ở đây."
Hai đứa trẻ một trai một gái thò đầu ngó ngoáy từ khung cửa nguyệt môn. Hóa ra là Lạc Lạc và Đóa Đóa.
Lạc Lạc vừa nhận ra Trác Ngọc, bèn chỉ tay xuống đất, gãi đầu cười hề hề:
"Nhị thúc, trả diều lại cho chúng cháu với!"
"Lũ ranh con nhà nào mà hỗn láo thế hả, dám chạy đến đây quậy phá! Hoàng Phủ Trác Ngọc sầm mặt, gắt lên đầy khó chịu."
Mấy tên gia nhân đứng cạnh vội khép nép nhắc nhở:
"Thiếu gia, chúng là cặp song sinh của vị Cống cử sĩ kia đấy ạ."
Trác Ngọc nheo mắt, lạnh lùng nhổ một bãi nước bọt:
"Hóa ra là con cái của cái tên cống sinh nghèo kiết xác đó à?"
Đóa Đóa phồng má cãi lại:
"Cha chúng cháu không phải cống sinh nghèo, cha tên là Hoàng Phủ Duy Minh, là đại huynh của thúc đấy! "
" Hừ! Đại huynh cái thá gì? Hắn cũng xứng ư?"
Hoàng Phủ Trác Ngọc đưa chân đá phăng con diều ra chỗ khác, rồi càn quấy quát:
"Chúng mày muốn lấy lại cái thứ rác rưởi này chứ gì?"
Lạc Lạc chắp tay van nài:
" Xin nhị thúc thương tình trả diều lại cho chúng cháu, từ nay chúng cháu không dám đùa nghịch ở đây nữa đâu! "
"Được, tao trả cho chúng mày đây!"
Hoàng Phủ Trác Ngọc nhấc bổng chân đạp thẳng lên con diều giấy, vừa giẫm nát bét vừa gào thét:
" Lũ ranh con hỗn xướng! Cha tụi mày thì hách dịch với tao, còn tụi mày lại dám đem diều đến chọc tức tao à, tao đền cho tụi mày này!"
Lạc Lạc vừa sợ vừa uất ức, nhào tới ôm chặt lấy chân Trác Ngọc:
"Đồ người xấu, đền diều cho tao! Mau đền diều cho tao!"
Trác Ngọc vùng vằng đá chân ra nhưng không tài nào hất văng được.
Hắn giận dữ túm lấy mái tóc của đứa bé, vung tay tát thẳng một cú trời giáng vào mặt Lạc Lạc khiến má trái sưng vù lên tức khắc.
Đóa Đóa thấy anh trai bị đánh thì khóc thét lên, từ phía sau lao tới cắn phập vào chân còn lại của Trác Ngọc một miếng đau điếng.
Trác Ngọc đau thấu xương, tiện tay túm chặt lấy bàn tay phải của Lạc Lạc rồi bẻ quặt một lực cực mạnh.
"Rắc!"
Ngón trỏ tay phải của Lạc Lạc bị bẻ gãy gập.
Thằng bé đau đớn gào khóc thảm thiết.
Đám gia nhân đứng xung quanh thấy sự tình chuyển biến dữ dội thì hoảng hốt nhào vào can ngăn.
Trác Ngọc hừ lạnh một tiếng, phủi tay quay lưng đi thẳng về tiểu viện của mình.
Lạc Lạc lê lết tấm thân vừa khóc vừa chạy thục mạng về nhà, Đóa Đóa cũng nức nở sợ hãi chạy theo sát phía sau anh trai.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận