Lại nghe tiếng Duy Minh thở dài sườn sượt.
Cũng may tay nghề của Vô Tấn cao cường, ngón tay gãy đã được nối liền, vết sưng trên mặt cũng đã tiêu biến.
Thật tình... cái tính nhẫn nhịn đến hèn mọn này của đại ca khiến người ta chỉ biết nghẹn đắng cổ họng!
Một ngọn lửa phẫn nộ bùng lên hừng hực trong lồng ngực Vô Tấn.
Sống ở thế giới này ngần ấy thời gian, chưa khi nào hắn cảm thấy căm phẫn tột độ như lúc này.
Bỏ qua ư?
Trên đời này lại có chuyện dễ dãi đến thế sao?
Hắn lững thững bước ra khỏi phòng, cất giọng bình thản với Duy Minh:
"Đại ca, Lạc Lạc đã ổn thỏa rồi. Đệ có chút việc riêng cần ra ngoài một chuyến, e là đêm nay không kịp về."
Duy Minh trân trân nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên nghiêm giọng dặn dò:
" Đệ đừng có làm ra chuyện gì dại dột đấy nhé!"
Vô Tấn nhạt giọng cười:
" Đại ca nghĩ đi đâu thế? Đệ làm sao dám làm chuyện quấy quá chứ? Mới chân ướt chân ráo về lại quê nhà, lạ nước lạ cái, muốn làm chuyện tày đình cũng chẳng biết đường nào mà mò tới nơi."
"Muốn đi làm càn chuyện gì hả?"
Đúng lúc ấy, một giọng nói già nua đột ngột vang lên từ ngoài sân.
Duy Minh nhận ra ngay âm thanh quen thuộc ấy, giật mình thất thanh:
"Là tổ phụ đến!"
Nói đoạn, hắn ba chân bốn cẳng lao ra sân đón một lão ông đang chống gậy trúc.
Quả nhiên là vị gia chủ tối cao của gia tộc – Hoàng Phủ Bách Linh.
Duy Minh vội vã tiến lên đỡ lấy khuỷu tay tổ phụ:
" Sao tổ phụ lại cất công đích thân đến đây? Sức khỏe của người vốn đi lại bất tiện, có việc gì cứ sai bảo tụi cháu một tiếng là được mà. "
"Ha ha! Lão Ngũ vừa bẩm báo là Vô Tấn đã về làng, thế nên ta đặc biệt đến thăm nó một chuyến."
Ánh mắt Hoàng Phủ Bách Linh tràn ngập vẻ hiền từ, ông hướng tầm nhìn về phía Vô Tấn đang đứng chờ trước thềm cửa, khẽ gật gù tán thưởng:
" Quả thực ra dáng một trang tuấn kiệt, khí chất ngời ngời. Hai đứa con của lão đại đều là những mầm non sáng giá!"
Duy Minh liếc nhanh hiệu lệnh với đệ đệ. Vô Tấn hiểu ý, bước thảng lên trước, quỳ rạp xuống hành lễ:
" Tôn nhi Vô Tấn tham kiến tổ phụ! "
"Tốt lắm! Ngoan lắm, cháu ngoan mau đứng dậy đi."
Trong sân đã được bài trí sẵn bàn ghế, Hoàng Phủ Duy Minh ân cần dìu tổ phụ an tọa, còn Vô Tấn đứng hầu bên cạnh.
Hoàng Phủ Bách Linh đảo mắt ngắm nghía cháu trai từ đầu đến chân, mỉm cười hỏi:
"Ta nhớ bảy năm trước, chính vị đạo hữu cạ rượu của ta là Tề Sơn đạo nhân đã dẫn cháu lên núi bái sư học nghệ. Tên tửu quỷ đó chắc đã nhồi nhét cho cháu không ít bản lĩnh phòng thân chứ nhỉ?"
"Bẩm tổ phụ, tửu lượng của cháu bây giờ dư sức nuốt trọn năm cân hò đào cũ mà sắc mặt vẫn tỉnh bơ ạ."
"Ha ha! Lại còn chuyện rượu chè nữa cơ à? Đạo hữu của ta quả thực là một bậc cao nhân kỳ tài dị sĩ! "
"Ngoài ra cháu cũng học lóm được một ít quyền cước hộ thân nữa ạ."
"Không tồi, rất có chí khí. Biết khiêm nhường tự chủ, con đã trưởng thành và khác xa một trời một vực so với thời thơ ấu rồi."
Hoàng Phủ Bách Linh hài lòng gật đầu.
Ông thò tay vào ngực áo lấy ra một chiếc hộp gấm nhỏ, bên trong đựng một chiếc nhẫn bảo thạch xanh thẳm, trao tận tay Vô Tấn:
"Đây là vật gia truyền mà phụ thân con đã gắm lại cho con trước lúc đi xa. Trên đó khắc nguyên tên húy của con, mau đeo vào ngón tay đi!"
Trên ngón tay của Hoàng Phủ Duy Minh lúc bấy giờ cũng ngự trị một chiếc nhẫn tương tự như thế, đó chính là tín vật tôn nghiêm của gia tộc.
Hắn quay sang nhỏ giọng nhắc nhở đệ đệ:
"Bên trong mặt nhẫn còn lưu giữ một nhúm tóc thề của song thân chúng ta, đệ mau mang vào đi!"
Vô Tấn nhận lấy chiếc nhẫn lam bảo thạch được chế tác vô cùng tinh xảo.
Lòng bảo thạch được khoét rỗng khéo léo để lồng một lọn tóc nhỏ bên trong.
Đó là gia quy luật bất thành văn mấy trăm năm nay của hoàng tộc Đại Ninh Đế Quốc.
Bất kỳ người con cháu nào của Hoàng Phủ Thị hễ chạm mốc mười sáu tuổi đều phải được ban phát một chiếc nhẫn tín vật, và trong lòng nhẫn bắt buộc phải lưu giữ tóc của cha mẹ, ngụ ý huyết mạch đời đời kiên cố.
Đông Hải Hoàng Phủ Thị dẫu chỉ là chi thứ cũng tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc này, chỉ có điều nhẫn của họ thường là hồng bảo thạch, ví dụ như chiếc nhẫn trên tay tên Hoàng Phủ Trác Ngọc đã đánh gãy ngón tay Lạc Lạc mang sắc đỏ rực, còn của Vô Tấn lại là một màu lam thẳm đặc biệt.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận