Tiêu Vũ cau mày.
Nghĩ đến mụ già "gần đất xa trời" kia, hắn cũng thấy rợn tóc gáy.
Hợp Hoan Tông này tuy thu nhận mọi tư chất, nhưng đời không như là mơ.
Đứa nào linh căn tốt thì bị luyện thành lô đỉnh, còn hạng tứ linh căn như hắn thì đến tư cách làm lô đỉnh cũng không có, chỉ có thể làm đạo lữ cho mấy mụ già sắp chết hoặc mấy lão già thích "thông đít".
Người báo tin là Triệu Phi Cơ.
Vì là tam linh căn nên sau một năm bị "tàn phá", anh ta giờ chẳng ra hình người, nói chuyện còn pha chút giọng ái nữ.
Triệu Phi Cơ run rẩy:
“ Sư đệ à~... chạy đi, chạy càng xa càng tốt, Hợp Hoan Tông không phải nơi dành cho loại người như chúng ta đâu~ Tôi thì xong đời rồi, tôi bị Mã sư huynh luyện thành lô đỉnh... đời này coi như bỏ~”
Tiêu Vũ gật đầu nghiêm túc:
“ Vâng, đợi rút thưởng xong em sẽ đi ngay! Cái chốn này em cũng ngán tận cổ rồi!”
Đúng lúc này, trên đài một lão già xấu xí bước ra:
“Theo công trạng trận này mà xếp hàng! Ai giết được 10 tên chính phái thì được rút thăm đợt đầu! Những người còn lại đứng ra sau!”
Vừa dứt lời, mấy tên tu sĩ cao giai vênh váo bước lên.
Lão già trên đài phất tay, hàng chục túi trữ vật lơ lửng giữa không trung, báu vật bên trong đổ ra ào ào: pháp khí, bùa chú, đan dược, linh thạch... thậm chí có cả y phục phụ nữ, không thiếu mấy món đồ lót "nhạy cảm", làm đám đàn ông bên dưới mắt sáng quắc.
Lão già lại lôi ra một chiếc hồ lô ngọc màu huyết dụ, cười nham hiểm.
Ngay lập tức, hàng chục nữ đệ tử Ngọc Nữ Tông đã mất hết tu vi bị thả ra.
Đám đệ tử bên dưới trợn tròn mắt.
Những cô gái này da trắng như tuyết, mắt sáng như sao, khí chất hoàn toàn khác biệt với đám phàm nhân mà bọn họ vẫn thường bắt về.
Đi đầu là một nữ tu tóc dài đến eo, môi đỏ như son, dù đang mang xiềng xích nhưng vẫn không giấu được vẻ phong tư tuyệt thế.
“ M... mỹ nhân!!?”
“ Ô trưởng lão, những nữ tu này cũng là phần thưởng sao?”
Ô trưởng lão chống gậy đầu rắn, nhếch mép:
“Chính thế! Đám này đều là đệ tử nội môn Ngọc Nữ Tông, ai rút trúng thì đem về mà luyện thành lô đỉnh!”
Bên dưới rộ lên những tiếng cười khả ố:
“Ha ha ha! Nữ tu chính phái! Nghe đồn Ngọc Nữ Tông liệt nữ lắm, để xem tối nay bọn nó có coi trinh tiết hơn mạng sống như lời đồn không?“
“Chắc qua đêm nay là chẳng muốn chết nữa đâu! Đã vào Hợp Hoan Tông thì có con đàn bà nào muốn về nữa?”
Đám nữ tu căm phẫn nhìn quanh, nhưng không có lối thoát.
Tiêu Vũ thở hắt ra, lòng đầy lo lắng vì đã thấy Mai sư tỷ đang lấp ló phía sau bàn bạc gì đó với một mụ già khác.
Hắn rùng mình, thầm nhủ: Đợi rút thăm xong đã. Rút trúng một con điếm Ngọc Nữ Tông về trả thù cho hả giận rồi đi cũng chưa muộn.
Phía trước đã có người rút trúng. Hắn cười hô hố, vác nữ tu lên vai rồi hôn một cái rõ kêu:
“Ha ha ha! Ngon xế! Thề chết trung thành với Chưởng môn!!! Anh em ở lại rút tiếp nhé, tôi có việc bận đi trước đây!”
Hắn vác cô gái mặt như tro tàn rời đi.
Những kẻ còn lại thèm thuồng nhìn lên đài.
Tiêu Vũ cứ thế kiên nhẫn đợi ở phía cuối, hạng đệ tử tầng đáy như hắn tốt nhất nên biết điều.
Đồ tốt trên đài dần bị lấy sạch, nữ tu Ngọc Nữ Tông cũng chỉ còn lại vài người.
“ Người tiếp theo!”
Đến lượt người đứng trước Tiêu Vũ.
Hắn rút trúng một nữ tu, định vác đi thì bất ngờ nữ tu đó phát tạc, giật đứt xiềng xích, móc mù mắt hắn rồi gào lên điên cuồng:
“ Lũ ma tu gian ác! Ai ai cũng có quyền tiêu diệt các ngươi!!!”
Chưa kịp làm gì thêm, Ô trưởng lão đã đánh ra một luồng hắc hỏa, thiêu sống nữ tu đó ngay tại chỗ.
Tiếng thét vang lên rồi lịm dần trong khói đen.
Tiêu Vũ lạnh sống lưng: Con mụ này hôm qua cũng có mặt lúc giết mình.
Nhìn cảnh tượng đó, hắn hiểu ra: rút trúng nữ tu chính phái chưa chắc đã là phúc, có khi còn mất mạng như chơi!
Ô trưởng lão bực bội cho người khiêng đệ tử bị thương xuống, rồi nhìn những kẻ cuối cùng:
“Chỉ còn mấy món này thôi, mỗi người lên lấy một cái đi!”
Đám đệ tử lao lên tranh giành.
Cuối cùng, để lại cho Tiêu Vũ là một "nữ tu" Ngọc Nữ Tông nặng ít nhất hai tạ, béo như cái chum, mặt đầy sẹo, da đen như nhọ nồi, đã thế hình như còn bị mù và có cả... lông chân.
Đám đệ tử xung quanh cười ngặt nghẽo:
“Ha ha ha! Con lợn xề này mà cũng vào được Ngọc Nữ Tông à? Nhìn kinh chết đi được, cứ như yêu quái ấy!”
Tiêu Vũ đờ người: Đùa à? Để lại cho mình một "bé kute" hai trăm ký có lông ngực thế này sao?
Bỗng nhiên!
Trong đầu hắn vang lên âm thanh hệ thống lạnh lùng:
【Chúc mừng ký chủ ràng buộc Hệ thống Thẩm phán Ác nữ, mở khóa một Phòng Thẩm Phán!】
【Thu nạp Ác nữ: Có thể đưa những ác nữ có trị số tội ác đối với ký chủ đạt 100% vào phòng thẩm phán, tiến hành thẩm phán vĩnh viễn 24/24.】
【Phát hiện ác nữ Bạch Nguyệt đang dùng thuật dịch dung ở gần đây!】
Tiêu Vũ ngẩn ra: “Bạch Nguyệt?”
Xuyên không bao lâu nay, cuối cùng "hàng" cũng về!
Ngay trước mắt hắn, phía trên người đàn bà hai trăm ký kia hiện ra một bảng thông tin:
【Họ tên】: Bạch Nguyệt
【Tuổi】: 230 tuổi
【Tu vi】: Kim Đan đại viên mãn (Đã phế)
【Nhan sắc thực】: 98 điểm, Cao 1m76, Nặng 51kg.
【Tư chất】: Tiên thiên pháp thể, Cực phẩm Thủy linh căn.
【Tính cách】: Vì bảo vệ chính đạo trong lòng mà không cần nhân đạo, cao ngạo vô lý, lạm sát kẻ vô tội, vong ơn phụ nghĩa, chết không hối cải!
【Bối cảnh】: Tông chủ Ngọc Nữ Tông, Thánh nữ chính đạo, người tình trong mộng của vạn tu sĩ Thương Nguyệt đại lục.
【Tội ác】: Vì diệt Ma đạo đã lạm sát 4399 phàm nhân, coi mạng người như cỏ rác.
【Gợi ý hệ thống: Cấp quyền hạn khởi đầu, ký chủ có thể trực tiếp thu nạp Bạch Nguyệt vào phòng thẩm phán!!!】
Tiêu Vũ sướng rơn trong lòng, ánh mắt trở nên tàn độc:
“ ...Bạch Nguyệt!? Để xem ông đây chơi chết mụ thế nào!”
1
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận