[Lượt 1, ngày 0. 26 giờ 10 phút]
[Thời gian chờ Tutorial bắt đầu: 45 giờ 50 phút]
"Cái đéo? Ý ông là bảo tôi cứ 'ngậm miệng lại mà làm' chứ gì?"
"Tôi không có ý đó. Chẳng phải tại cậu cứ hở chút là sồn sồn lên nên tôi mới phải nói thế sao?"
Choi Min-sik và Cho Kyeong-min lại gây gổ với nhau.
Bọn họ đã đấu khẩu được hơn 30 phút rồi.
Chủ đề cãi vã thì cứ thay đổi xoành xoạch, nhưng nguyên nhân cốt lõi vẫn là cái tôi quá lớn phát sinh trong lúc đấu tập.
Thêm nữa, có vẻ cả hai đều đang khao khát cái quyền kiểm soát tổ đội này.
Nói thẳng ra, Cho Kyeong-min là một gã cơ bắp tỷ lệ nghịch với trí não.
Hắn ta thuộc kiểu đàn ông gia trưởng, ghét những việc rắc rối hay phải động não, nhưng lại luôn muốn mình là trung tâm của sự chú ý.
Còn Choi Min-sik, nói một cách tiêu cực thì ông ta là kiểu 'ông chú cổ hủ'.
Một người nghiêm túc và điềm tĩnh, nhưng lại thiếu linh hoạt và cực kỳ bảo thủ.
Quan trọng hơn hết là... ông ta có tham vọng quyền lực.
Tôi tự hỏi liệu việc nắm quyền kiểm soát một nhóm vỏn vẹn bốn người có đủ để thỏa mãn cái tham vọng đó không, nhưng dù sao thì ông ta vẫn muốn làm thủ lĩnh dẫn dắt cả đội.
Thực tế thì phần lớn thời gian ông ta là người khơi mào câu chuyện và tích cực đưa ra các ý kiến huấn luyện.
Cho đến giờ, ông ta vẫn đang làm khá tốt vai trò đó.
Còn tôi thì...
Hừm... tôi không quan tâm lắm.
Bản chất tôi thích chơi solo hơn.
Dù đã kinh qua đủ loại game không sót thể loại nào, nhưng những trò tôi giỏi nhất và thích nhất đều là những game mà kỹ năng cá nhân quyết định tất cả thay vì tinh thần đồng đội.
Vì thế, tôi chỉ lẳng lặng đứng xem hai người họ cãi nhau như xem kịch.
Park Soo-ah đang ngồi ngay cạnh tôi.
Có vẻ cô nàng cũng chẳng mặn mà gì với việc can ngăn hay nhảy vào cuộc chiến, cứ thế cùng tôi ngồi xem.
"Trường Han-seo ạ? Chắc hồi đó anh học giỏi lắm nhỉ."
"Bố mẹ anh bảo nếu không đỗ đại học thì đừng mơ đến chuyện làm game thủ chuyên nghiệp, nên anh phải cày cuốc đến mức hộc máu đấy."
Tôi vừa xem kịch vừa tán gẫu bâng quơ như thế.
Tự nhiên thấy thiếu chút bắp rang bơ, hơi phí.
Cuộc tranh cãi của hai người kia cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Trận chiến danh dự đã biến thành màn phân chia ngôi thứ: "Ai sẽ là người chỉ huy cái tổ đội này?".
"Vậy thì, ai thể hiện xuất sắc hơn trong giai đoạn Tutorial này sẽ làm đội trưởng."
"Được thôi. Sau này đừng có mà nuốt lời đấy."
Bọn họ tự đưa ra kết luận với nhau như thế.
"Hai đứa cũng đồng ý chứ?"
Cho Kyeong-min quay sang hỏi tôi và Park Soo-ah.
Tự mình quyết định xong xuôi rồi mới hỏi đồng ý hay không?
Nực cười thật.
"Cứ làm vậy đi. Nhưng nếu người làm đội trưởng đưa ra những yêu cầu phi lý, tôi sẽ từ chối."
Nói xong, chúng tôi lại bắt đầu huấn luyện.
…….
Việc huấn luyện cứ thế tiếp tục.
Kinh nghiệm từ thời đi nghĩa vụ quân sự của Choi Min-sik và Cho Kyeong-min thực sự rất có ích.
Trong lúc nghỉ ngơi, chúng tôi tập các bài PT (thể dục quân đội) mà hai người họ hướng dẫn.
Dù chỉ là các bài tập tay không nhưng nó mệt đến mức khiến tôi phải rên rỉ vì đau đớn.
Bình thường, cường độ tập luyện điên cuồng thế này sẽ khiến cơ bắp bị xé rách hoặc tổn thương nghiêm trọng.
Nhưng nhờ hiệu ứng hồi phục tự động của phòng chờ, mọi cơn đau và sự mệt mỏi đều được quét sạch sẽ.
Việc lặp đi lặp lại quá trình vận động quá mức và hồi phục siêu tốc giúp sức bền và sự linh hoạt của tôi tăng lên chóng mặt.
Mấy màn khoe khoang chiến tích quân đội xuyên lục địa của Choi Min-sik và Cho Kyeong-min khiến Park Soo-ah phát ngấy, nhưng dù sao thì nó cũng giúp ích rất nhiều.
[Lượt 1, ngày 0. 71 giờ 57 phút]
[Thời gian chờ Tutorial bắt đầu: 3 phút]
Cuối cùng thì Tutorial cũng bắt đầu.
Không khí trong phòng chờ trở nên căng thẳng tột độ.
Nhưng thay vì sợ hãi, cả bốn chúng tôi, bao gồm cả tôi, đều đang cảm thấy phấn khích và nôn nóng.
Cũng phải thôi, những kẻ chọn độ khó Hell từ đầu chắc chắn không phải hạng người bình thường.
Suốt 72 giờ qua, chúng tôi đã tập luyện thực sự nghiêm túc.
Một hành trình hành xác đúng nghĩa, chỉ có thể thực hiện được ở nơi không đói, không ngủ, cũng chẳng biết đau này.
Nếu không có những ưu đãi đó, chúng tôi không chỉ thiếu thời gian mà còn có thể đã phải gánh chịu vô số vết cắt, rách cơ hay thậm chí là gãy xương.
Nhưng chúng tôi đã tận dụng triệt để đặc tính của phòng chờ, chắt chiu từng giây nghỉ ngơi để rèn luyện bản thân một cách điên cuồng.
Kết quả là, sự thăng tiến của cả nhóm lớn đến mức khó tin là chúng tôi chỉ mới tập luyện có 3 ngày.
[Tutorial lượt 1 sắp sửa bắt đầu.]
[Cổng dịch chuyển dẫn đến Stage Tutorial đang được tạo.]
Bốn vòng ma pháp trận hiện ra ngay trong phòng chờ.
Một thông báo hiện lên phía trên một trong số các cổng đó.
[Lee Ho-jae]
Hừm...
"Các anh ơi, cái này có vẻ là đi một mình rồi."
Đúng như lời Park Soo-ah nói.
Mọi bài tập phối hợp tổ đội từ nãy đến giờ coi như đổ sông đổ biển hết sao?
"Đệt, vậy là từ nãy tới giờ anh em mình làm trò vô ích à?"
"Khừm, khừm. Không thể nói là vô ích hoàn toàn được. Dù sao chúng ta cũng đã tiến bộ hơn trong lúc tập cùng nhau. Biết đâu sau này lại có lúc cần chiến đấu chung thì sao. Đừng quá thất vọng."
Choi Min-sik lên tiếng trấn an mọi người khi thấy bầu không khí trùng xuống.
[Cổng dịch chuyển sẽ sớm được kích hoạt.]
Chúng tôi tiến về phía cổng dành riêng cho mình.
"Mọi người bảo trọng nhé. Hy vọng sau khi Tutorial này kết thúc, tất cả sẽ gặp lại nhau bình an vô sự."
Đúng như những gì ông ấy nói.
Tôi cũng thực lòng muốn gặp lại bọn họ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận