"Aaaaaaaagh!"
Mũi tên cuối cùng xuyên thủng cổ chân tôi.
Hơn nửa thân mũi tên đã ngập sâu qua khớp xương.
Đau, đau quá!
"Ư... a... a..."
Tầm nhìn chao đảo, thứ duy nhất tôi thấy lúc này là mũi tên đang găm chặt vào cổ chân phải.
Máu từ vết thương chảy ra ướt đẫm mặt sàn, tràn cả lên mặt tôi.
Nhìn thấy vũng máu đỏ tươi, kỳ diệu thay, giữa cơn đau đến mức sắp ngất đi, não bộ của tôi lại bắt đầu hoạt động.
Phòng chờ!
Phải quay lại phòng chờ ngay lập tức!
Theo bản năng sinh tồn, tôi bắt đầu lết ngược trở lại con đường cũ để về phòng chờ.
Tôi cố gắng dùng một chân để đứng dậy nhưng không thể giữ nổi thăng bằng mà ngã nhào xuống đất.
Agh! Chết tiệt!
Cú ngã làm mũi tên chạm vào mặt sàn, một cơn đau thấu trời lại ập đến.
Nước mắt tôi trào ra.
Cuối cùng, tôi nằm rạp xuống, dùng thanh kiếm trong tay cắm xuống sàn như một cái móc leo núi để kéo người đi.
Mất đi chân phải, chỉ dùng hai tay và một chân trái để bò trên sàn đá khiến các khối cơ gào thét thảm thiết.
Chúng gào lên vì đau, vì kiệt sức.
Và cái cổ chân bị tên bắn cũng không chịu thua kém, nó hét lên: "Tao mới là đứa đau nhất đây này!".
[Bạn đã nhận được kỹ năng: Kháng đau Lv.1]
Con đường mà tôi đã mất một tiếng đồng hồ để đi qua, giờ đây khi trở thành một gã tàn tật bò lết như thạch sùng, tôi cảm thấy nó dài vô tận.
Vì quá đau đớn, tốc độ bò của tôi cứ chậm dần, chậm dần.
"Hộc... hộc... hộc..."
Cơn đau giờ không còn là cảm giác bị cắt, bị đâm sắc lẹm nữa, mà chuyển sang cảm giác như bị máy ép nghiền nát.
Có lẽ do chất adrenaline hay gì đó tiết ra mà đầu óc tôi bắt đầu tỉnh táo đôi chút.
Vừa bò, tôi vừa kiểm tra tình trạng cơ thể.
Cái chân trúng tên hình như đã hoàn toàn tê liệt, chẳng còn cảm giác gì.
Tôi cố cử động ngón chân nhưng nó chẳng mảy may nhúc nhích.
À không, thực ra là tôi chẳng biết nó có nhúc nhích hay không, vì tôi chẳng cảm nhận được gì cả.
[Bạn đã nhận được kỹ năng: Kháng đau Lv.2]
[Bạn đã nhận được kỹ năng: Kháng xuất huyết Lv.1]
Mẹ kiếp!
Kháng cái nỗi gì chứ.
Chẳng có tác dụng quái gì hết.
Hai tay, bả vai và cái chân còn lại đang run bần bật như cầy sấy.
"Hộc... hộc..."
Lồng ngực tôi như muốn nổ tung, phổi liên tục gửi cảnh báo yêu cầu tôi ngừng vận động.
Chắc vì mất máu quá nhiều nên tai tôi bắt đầu nghe thấy những tiếng "u u" kéo dài.
Cái đầu vốn đang nóng hừng hực giờ lại cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo.
Tôi lấy tay quệt mồ hôi rồi áp lên má, má vẫn nóng như lửa đốt.
Vậy cái cảm giác lạnh lẽo này là...
Ngay lập tức, một cơn chóng mặt ập đến, tầm nhìn tối sầm lại.
Trong đầu tôi thoáng hiện lên hai chữ: "Cái chết".
Nghĩ đây là một trò chơi à?
Cái thằng điên này!
Cơn đau này, cảm giác này là thật!
Và cái chết chắc chắn cũng sẽ là thật.
Tôi không còn nhìn thấy gì trước mắt nữa.
Tôi lấy mu bàn tay dụi mắt, nhấn mạnh vào hốc mắt rồi mở ra lần nữa, nhưng vẫn là một màu đen đặc.
Trong bóng tối mù mịt, tôi chỉ còn biết dựa vào xúc giác yếu ớt để cử động chân tay. May mắn là lối đi này là một đường thẳng.
Giờ đây, ngoại trừ cảm giác lạnh lẽo của sàn đá, thứ duy nhất tôi cảm nhận được là những giọt nước mắt lăn dài trên má.
Tôi cứ ngỡ nước mắt đã cạn khô trên đường bò về đây rồi, hóa ra khi cái chết cận kề, chúng lại trào ra lần nữa.
Dù vậy, tôi vẫn không bỏ cuộc, vẫn điên cuồng khua khoắng chân tay trong bóng tối.
Tôi không muốn chết một cách thảm hại thế này.
Tôi không muốn chết.
Nếu có phải chết, nhất định không được là kiểu chết như thế này.
Tuyệt đối không.
Tôi đã bò được bao lâu rồi?
Tôi đang ở đoạn nào rồi?
Mà thực sự là tôi có đang bò về phía trước không vậy?
Cơn buồn ngủ và sự mê man bao trùm lấy tâm trí.
Cảm nhận cơ thể hoàn toàn chai sạn.
Người ta bảo khoái cảm mạnh nhất của con người chính là cảm giác ngay trước khi chết.
Tôi từng đọc trên mạng thấy có mấy tên biến thái tự siết cổ mình để tìm kiếm cái cảm giác đó cho đến khi thăng thiên thật luôn.
Nhưng mẹ kiếp, giờ thì tôi hiểu rồi. Tôi chỉ muốn buông xuôi để chìm vào sự mê man này.
Không muốn gồng mình vùng vẫy nữa, chỉ muốn được thanh thản như vậy thôi.
Mọi chuyện sẽ kết thúc thế này sao?
Chỉ vì một phút lơ là?
Không. Tôi không hề lơ là.
Tôi đã cực kỳ cảnh giác, đã đi rất chậm...
Chỉ là với năng lực hiện tại, tôi không thể nhận biết cũng chẳng thể ngăn cản được đòn tấn công đó.
Nếu không có khiên, chắc mũi tên đầu tiên đã xuyên qua tim tôi và tôi đã chết ngay tại chỗ rồi.
Tại sao chứ...
Vù u u—
[Bạn có muốn tiến vào phòng chờ Tầng 1 không?]
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận