[Lượt 1, ngày thứ 28. 04:05 sáng]
May là tôi không ngủ nướng.
Tôi lôi bình tông từ trong túi đồ (Inventory) ra, rửa mặt sơ qua rồi nhìn quanh một lượt.
Vẫn là bên trong phòng chờ.
Cuối cùng thì ngày thứ 28 cũng đến.
Đây là "ngày D" – hạn chót mà tôi đã tự ấn định để phá đảo tầng này.
Suốt 28 ngày qua, tôi đã lăn lộn, bầm dập, dồn toàn bộ tâm trí chỉ để thăng tiến sức mạnh.
Trong cái quá trình chết tiệt đó, số lần tôi mấp mé miệng hố tử thần nhiều đến mức chẳng buồn đếm nữa.
Và hôm nay, tôi sẽ chinh phục tầng 1 của Tutorial.
Có lẽ vì là ngày quyết chiến nên tôi cảm thấy lồng ngực mình đang râm ran phấn khích.
Trước khi xuất phát, tôi mở túi đồ ra lần nữa để nạp chút năng lượng.
Tôi lấy ra miếng thịt khô đã dành dụm cho ngày hôm nay.
Không phải loại thịt bò mặn chát thường ngày, mà là thịt lợn khô vị ngọt. Đây là miếng thịt lợn cuối cùng còn sót lại trong xấp thịt tôi có.
Nó không quá cứng hay dai nên nhai khá thoải mái.
Vị cay nồng từ gia vị thấm vào đầu lưỡi, át đi cái cảm giác ngấy. Nhai ngấu nghiến xong, tôi tiện tay quẹt lớp mỡ dính trên ngón đầu ngón tay vào áo.
Cuối cùng, tôi tu thêm một ngụm nước rồi ném bình tông lại vào túi đồ.
"Cộng đồng."
Đây là bảng tin để những kẻ sống sót trong Tutorial liên lạc với nhau.
Dù ở độ khó Hell (Địa ngục) này chỉ còn mỗi mình tôi sống sót, nhưng ở các độ khó khác thì số lượng người trụ lại vẫn còn khá đông.
Tùy vào độ khó mà các màn chơi sẽ khác biệt, nhưng vẫn có vài điểm chung nhất định.
Ở các mức độ khác, đã có kha khá kẻ vượt qua tầng 1.
Một vài người trong số đó còn hào phóng chia sẻ thông tin họ thu thập được lên bảng tin.
Tôi lướt qua một lượt xem có thông tin gì mới không rồi đóng cửa sổ lại.
Đã đến lúc đi rồi.
[Bạn có muốn tiến vào màn chơi không?]
"Có."
[Chào mừng bạn đến với Tầng 1, độ khó Hell của Tutorial.]
Ánh sáng bao trùm lấy cơ thể, và trong chớp mắt, tôi đã đứng ở tầng 1.
Vẫn là cái hành lang thẳng tắp và tối tăm như mọi khi.
Sau ngày hôm nay, tôi hy vọng mình sẽ không bao giờ phải nhìn thấy cái hành lang này thêm một lần nào nữa.
Tôi bắt đầu chạy nhẹ bước dọc theo hành lang tối mịt.
Nếu là trước đây, tôi sẽ phải rón rén từng bước vì bóng tối bao trùm, nhưng giờ thì khác rồi.
Đôi mắt tôi rực sáng trong đêm đen.
[Kỹ năng: Ám Thị Lv.2]
[Kỹ năng: Nhãn Quang Lv.1]
Ám Thị đúng như cái tên của nó, giúp tôi nhìn rõ hơn trong bóng tối. Dù độ tương phản không quá sắc nét, nhưng chỉ với nó thôi tôi đã có thể di chuyển mà không gặp chút trở ngại nào.
Thêm vào đó, từ khi có được kỹ năng Nhãn Quang, tầm nhìn của tôi trở nên cực kỳ rõ ràng. Đây là kỹ năng kích hoạt (Active skill) duy nhất mà tôi đang sở hữu.
Khi sử dụng, võng mạc sẽ phản chiếu ánh sáng ra phía trước, giống như cách mắt mấy con mèo hoang rực lên trong đêm vậy.
Lượng ma lực tiêu tốn cho Nhãn Quang gần như bằng không.
Vì hệ thống không hiển thị thanh MP nên tôi không biết con số chính xác, nhưng dù có bật nó cả ngày thì tôi cũng chẳng thấy mệt mỏi gì.
Có khi đây là loại kỹ năng chẳng tốn tí năng lượng nào cũng nên.
Tôi không dừng lại mà tiếp tục tăng tốc.
Phía trước còn một quãng đường dài, nhưng tôi chẳng cần phải đi bộ để tiết kiệm sức làm gì. Chỉ số Thể lực (Stamina) tôi rèn luyện bấy lâu nay đâu phải để làm cảnh.
Hơn nữa...
[Kỹ năng: Tốc Hành Lv.1]
Tôi còn có thêm một kỹ năng hỗ trợ chạy bộ.
Nó giúp cơ thể nhẹ nhõm hơn và giảm tiêu hao thể lực. Nhờ vậy, tôi không chỉ chạy thoải mái mà tốc độ còn tăng lên đáng kể.
Cảm giác khi chạy nhanh thật sự rất sảng khoái.
Trước đây tôi không nhận ra, nhưng hóa ra việc chạy hết tốc lực lại thú vị đến thế.
Đang chạy, tôi nhận thấy mình đã tiến gần đến bẫy tên đầu tiên.
Chẳng có dấu hiệu nào rõ ràng cả, nhưng sau cả chục lần qua lại chỗ này, tôi đã hình thành một loại cảm giác.
Đại loại như những hoa văn đen trên trần nhà... hay một sự lạc lõng kỳ lạ nào đó ở điểm này.
Phộc —
Phộc —
Tiếng hai mũi tên xé gió lao tới từ phía xa.
[Kỹ năng: Tăng Cường Cảm Giác Lv.3]
Kỹ năng này không chỉ cường hóa thính giác, mà cả thị giác và xúc giác đều được nâng cấp.
Tiện thể thì vị giác và khứu giác cũng nhạy bén hơn hẳn.
Trước đây, tôi chẳng thể nghe thấy tiếng bẫy kích hoạt hay nhìn thấy đường đi của mũi tên. Toàn là lúc tên cắm phập vào khiên rồi tôi mới biết mình vừa bị bắn.
Phập —
Phập —
Mũi tên thứ nhất và thứ hai găm thẳng vào khiên.
Tiếp theo là mũi thứ ba.
Tôi hơi nghiêng đầu, né gọn mũi tên đang nhắm thẳng vào giữa trán.
Sau đó là...
Nhảy!
Mũi tên cuối cùng lướt qua dưới chân.
Nhờ chỉ số Nhanh nhẹn (Agility) đã tăng lên, loại bẫy này giờ chỉ là trò trẻ con.
Cả kinh nghiệm, phản xạ lẫn sự tập trung của tôi đều đã ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Vượt qua cái bẫy đầu tiên một cách sạch sẽ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận