Tôi không dừng lại mà tiếp tục lao về phía trước. Đường còn dài lắm.
Tạch. Tạch. Tạch.
Tôi tăng dần tốc độ.
Một mũi tên bắn ra từ trần nhà nhắm vào bên trái mặt.
Tôi bình tĩnh đưa khiên lên chặn đứng nó.
Khác với mấy mũi tên trước, con này có lực xuyên thấu rất mạnh, nó đâm thủng và cắm sâu vào khiên.
Tôi nhớ lần đầu tiên chặn nó, cả cái khiên lẫn cánh tay trái của tôi đều bị bắn xuyên qua.
Tiếp theo là bên phải.
Keng —
Tôi vung thanh kiếm bên tay phải theo chiều ngang, gạt phắt mũi tên đi.
Nghĩ lại hồi đó mình đúng là thảm hại, cứ loay hoay đuổi theo kẻ thù để rồi cuối cùng nằm bẹp một chỗ vì trúng độc.
Cũng có mấy lần thất bại và bị tên bắn trúng thật.
[Kỹ năng: Kiếm Thuật Cơ Bản Lv.1]
[Kỹ năng: Chém Lv.1]
Nhưng nhờ cái giá đó mà tôi mới học được những kỹ năng này.
Kế đến là mũi tên trực diện.
Ngay cả khi đã mạnh lên như bây giờ, tôi vẫn không thể cảm nhận được quỹ đạo hay tiếng động của nó.
Đơn giản là tôi né theo trí nhớ.
Tôi cúi thấp người né mũi tên trực diện rồi thực hiện một cú nhảy dài về phía trước.
Vài mũi tên khác lướt qua dưới chân tôi. Sau đó, tôi tiếp đất bằng một cú nhào lộn.
Xác nhận mũi tên cuối cùng đã lướt qua đỉnh đầu, tôi đứng bật dậy và tiếp tục chạy.
Đôi khi sẽ có những mũi tên cực kỳ khó cảm nhận như thế lẫn vào.
Nhìn lại lần đầu tiên thử thách cái bẫy này, mọi chuyện cũng y hệt.
Hai mũi tên đầu tôi thậm chí còn chẳng biết nó bay từ đâu ra.
Mũi thứ ba thì nhìn thấy mới né được.
Mũi cuối cùng thì nghe được cả tiếng bắn.
Tất nhiên là dù nghe thấy thì hồi đó tôi vẫn dính chưởng.
Mỗi mũi tên lại có âm thanh và tốc độ khác nhau.
Khi đã thuộc lòng quy luật của chúng, tôi chợt nhận ra:
Đây đúng nghĩa là một khóa huấn luyện.
Là một "Tutorial".
Tôi có thể cảm nhận được ý chí muốn kẻ thách thức phải mạnh lên trong từng cái bẫy.
Mũi tên nào càng khó né thì lại càng dễ cảm nhận, còn loại nào dễ né thì lại bay đi trong im lặng.
Kiểu như đang bảo: "Nào, né thử xem. Cái này phải nhìn bằng mắt mới né được đấy, nhưng tao sẽ bắn thẳng vào mặt cho dễ thấy." hay "Cái cuối này hơi quá sức đúng không? Tao sẽ phát ra tiếng động thật lớn lúc bắn cho mà biết."
Nếu mấy cái bẫy này sinh ra chỉ để giết người, chắc tôi đã xanh cỏ từ lâu rồi. Dù vậy, với một người bình thường, đây vẫn là độ khó nắm chắc cái chết trong tay.
Và ngay trước mắt tôi lúc này chính là cái bẫy nguy hiểm nhất ở đoạn đầu tầng 1 Tutorial.
Một vực thẳm không đáy hiện ra dưới chân.
Chiều rộng khoảng 20 mét.
Cách duy nhất để băng qua là một sợi dây thừng nối giữa hai đầu vực.
Lần đầu tiên đến đây, vì chưa học được Ám Thị nên tôi suýt chút nữa là lao thẳng xuống vực. May mà kịp vớ được sợi dây thừng.
Đúng là suýt chết trắng xác.
Nói chung, cái bẫy này bắt người ta phải bám vào dây rồi bò qua từ từ. Với chỉ số Sức mạnh và Thể lực hiện tại, việc bò qua chẳng có gì khó.
Nhưng vấn đề là đống tên bắn lén theo đúng kịch bản.
Khi đang lủng lẳng trên dây thừng, bạn chẳng thể né đi đâu được và chỉ có nước làm bia đỡ đạn.
Hiểm họa từ mũi tên cộng với nỗi sợ rơi xuống vực... tôi không nhớ nổi mình đã suýt mất mạng bao nhiêu lần ở đây nữa.
Nhưng mà...
Tạch tạch tạch.
Tôi không hề giảm tốc, cứ thế lao thẳng tới.
Khi chạm đến bờ vực, thay vì bám xuống, tôi nhảy lên dây thừng và chạy trên đó.
Vút! Vút!
Tiếng tên bắn xé không khí vang lên liên hồi, nhưng chẳng có mũi nào chạm được vào người tôi. Tôi có thể chạy băng băng trên dây mà không bị ngã là nhờ kỹ năng Cân Bằng.
Kỹ năng này sau đó đã được hợp nhất với Tăng Cường Cảm Giác.
Cũng từ lúc đó tôi mới biết rằng các kỹ năng tương đồng có thể gộp lại với nhau.
Vượt qua cái bẫy vực thẳm nguy hiểm nhất.
Giờ đến lượt đoạn khó nhằn nhất về mặt tâm lý.
"Được rồi, bắt đầu đoạn chạy bền nào. Phải mất ít nhất 30 phút đấy."
Sau 30 phút chạy bộ mới có một cái bẫy.
Rồi lại 30 phút nữa mới đến cái tiếp theo.
Cứ thế lặp đi lặp lại.
Cái việc phải cuốc bộ quãng đường dài dằng dặc trong sự căng thẳng tột độ mà không có bẫy nào xuất hiện, để rồi bất thình lình một mũi tên xé gió lao ra không một tiếng động... đó mới là cái bẫy chết người.
Di chuyển trong sự lo âu và căng thẳng suốt thời gian dài cực kỳ bào mòn tinh thần.
Và ngay vào lúc bạn bắt đầu lơ là, tử thần sẽ hỏi thăm.
Đã vậy quãng đường còn không cố định, cứ khoảng tầm 30 phút chạy bộ, nhưng nó chẳng bao giờ chính xác cả.
Kết quả là tôi phải duy trì sự tập trung cao độ trong lúc chạy, hễ nghe tiếng tên bắn là phải nhận biết và né ngay lập tức.
Đây là cuộc chiến với chính bản thân mình để không được phép lơ là dù chỉ một giây.
[Kỹ năng: Chiến Đấu Tập Trung Lv.5]
Nếu không có kỹ năng này — một trong những kỹ năng đầu tiên tôi nhận được trong Tutorial — có lẽ tôi đã tiêu đời rồi.
Nhưng giờ đây, việc vừa chạy bền vừa cảnh giác tên bắn tỉa đối với tôi chỉ là chuyện nhỏ.
Chỉ cần duy trì được sự tập trung, tôi thừa sức cảm nhận và né sạch mọi mũi tên bắn lén.
Bất giác, tôi cảm thấy tự hào về sự thăng tiến của bản thân sau 28 ngày qua.
Cảm nhận luồng không khí sảng khoái tạt vào mặt...
Tôi tiếp tục lao về phía trước.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận