[Một phát vào vai trái, một phát vào tim, một phát giữa trán. Nghỉ nửa nhịp rồi bồi thêm một phát vào cổ chân phải. Đơn giản mà đúng không?]
[Nếu không né được thì sao á? Ừm... không sao đâu. Mới đầu ai chả thế.]
………..
Tôi đưa ánh mắt đờ đẫn nhìn vào màn hình TV, tay liên tục bấm chuyển kênh.
Mấy chương trình giải trí thì nhạt nhẽo.
Phim truyền hình thì kịch bản cũ rích, dễ đoán.
Còn mấy cái show âm nhạc thì khỏi nói, chẳng khác gì đống rác.
Tôi cần sự kích thích.
Cuộc sống thường nhật này thật tẻ nhạt và ngu ngốc.
Cái lối sinh hoạt này đã kéo dài ròng rã hai năm trời rồi.
Hai năm trước, tôi dẹp quách cái sự nghiệp game thủ chuyên nghiệp, dùng số tiền tích góp được để mở một cửa hàng tiện lợi.
Hồi đầu còn bận rộn vì nhiều việc phải tự tay làm, nhưng rồi cũng quen nhanh thôi.
Sau khi mọi thứ đâu vào đấy, tôi quăng hết việc cho nhân viên làm thuê rồi tự nhốt mình trong nhà.
Đứa nhân viên có thó thụt chút tiền hay không, tôi cũng chẳng buồn quan tâm.
Sống thế này đúng là vô vị.
Đáng lẽ tôi không nên giải nghệ sớm như vậy.
Trong thế giới ảo, tôi từng là kẻ đứng trên đỉnh cao.
Dù có nhiều ý kiến trái chiều, nhưng vào thời kỳ hoàng kim, cái tên tôi chắc chắn gắn liền với danh xưng "kẻ mạnh nhất".
Nhưng thời gian trôi đi, tôi dần bị đẩy khỏi vị trí số một.
Cái tôi quá lớn khiến tôi không thể chịu đựng nổi việc bị vượt mặt, thế là tôi chọn giải nghệ.
Thay vì chấp nhận làm một kẻ bại trận, tôi thà bỏ quách game cho xong.
Từ nhỏ, máu ăn thua của tôi đã khác người.
Từ trò trốn tìm cho đến đá bóng trong xóm, hễ đã chơi là tôi phải thắng bằng được.
Cho đến một ngày, tôi lần đầu chạm tay vào trò chơi đối kháng ở máy điện tử xèng trước cửa hàng văn phòng phẩm.
Ngày hôm đó, tôi bị một ông anh lớp 6 hành cho ra bã.
Cảm giác cay cú lúc ấy lớn đến nhường nào cơ chứ?
Kể từ khoảnh khắc đó, tôi lún sâu vào thế giới game.
Cho đến khi giải nghệ vào hai năm trước, game chính là cả cuộc đời tôi.
Chi bằng cứ đâm đầu tiếp dù bị chửi là "hết thời" hay "phế vật"?
Có lẽ đời tôi đã không khốn khổ như lúc này.
Hiện tại, tôi đang chết chìm trong sự chán chường và tẻ nhạt đến mức không thể chịu đựng nổi.
Nhưng mà thôi, biết sao giờ?
Sự đã rồi.
Tôi thở dài, nhấc chén rượu lên nhưng nó đã cạn khô.
"Mẹ kiếp, chết tiệt thật."
Tôi lầm bầm chửi thề, lục lọi trong túi nilon đen để tìm chai Soju.
À, hết sạch rồi sao.
Đúng lúc đó, trên TV vang lên bản tin thời sự khẩn cấp.
[...Cách đây khoảng 30 phút, hiện tượng hố sụt (sinkhole) tương tự đã đồng loạt xuất hiện tại nhiều nơi trên thế giới. Chính phủ đang nỗ lực nhanh chóng làm rõ nguyên nhân, đồng thời... các chuyên gia khuyến cáo người dân tuyệt đối không nên lại gần khu vực hố sụt. Trên đây là bản tin khẩn từ NBS...]
Một bản tin thật quái đản.
Nhưng thứ tôi đang nhìn thấy lúc này còn quái đản hơn cả nội dung bản tin đó.
Có những dòng chữ đang trôi lơ lửng ngay trước mắt tôi.
[Chúc mừng Lee Ho-jae đã được mời đến với thế giới Tutorial.]
Tutorial?
Cái vòng hướng dẫn cách điều khiển khi mới bắt đầu vào game đó hả?
Chắc do tôi nốc lắm rượu quá nên hóa rồ rồi, hoặc là tôi phát điên thật rồi.
[Bạn có muốn tiến vào thế giới Tutorial không?]
Một ý nghĩ xẹt qua đầu tôi: 'Liệu đây có phải là một cơ hội?'
Tôi chẳng còn chút luyến tiếc gì với cái cuộc đời hiện tại nữa.
Nếu có một cuộc sống mới, tôi sẵn sàng đón nhận bằng cả hai tay.
Chuyện này vốn chỉ xảy ra trong tiểu thuyết hay truyện tranh, nhưng giờ đây khả năng đó đang hiển hiện ngay trước mắt.
Tôi có thể sống cuộc đời mình muốn ở một thế giới mới không?
Trở lại làm một nhân vật chính?
"... Có."
Câu trả lời thoát ra từ cái cổ họng khô khốc.
Trả lời thế này là được đúng không?
Ngay khi tôi vừa dứt lời, dòng tin nhắn thay đổi.
[Vui lòng chọn Độ khó (Difficulty) bạn mong muốn. Tùy theo độ khó, mức độ nguy hiểm của các màn chơi Tutorial sẽ tăng lên, đồng thời phần thưởng và tốc độ tăng trưởng cũng sẽ tăng tỉ lệ thuận.]
Có bốn lựa chọn.
Easy (Dễ), Normal (Bình thường), Hard (Khó), Hell (Địa ngục).
Bốn cấp độ được phân loại bằng tiếng Anh.
Chẳng cần phải tốn công suy nghĩ, tôi chốt luôn.
Tôi là ai?
Là Lee Ho-jae.
Trên đời này chưa có con game nào tôi không phá đảo được, cũng chưa ai dám bảo tôi chơi gà.
Từ các môn thể thao vận động tôi còn làm tốt ở mức chuyên nghiệp cơ mà.
Riêng về mảng game, tài năng của tôi là vô hạn.
Tôi chính là kiểu "thiên tài bẩm sinh" trong truyền thuyết.
Thế là, tôi chọn độ khó Hell.
Sau đó, tôi lịm đi.
……..
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận