Ai đó đang thô bạo lay người đánh thức tôi dậy.
"Này cậu kia, tỉnh lại đi! Ngủ nghê thế đủ rồi, dậy mau."
Trước mắt tôi là một gã đàn ông trông khá hung dữ đang lắc mạnh vai tôi.
"Tỉnh táo lại chút nào? Có sao không đấy?"
Tôi cố gắng mở đôi mắt vẫn còn nặng trĩu, nhìn dáo dác xung quanh.
Trong tầm mắt là ba người, bao gồm cả gã vừa đánh thức tôi.
Toàn những gương mặt xa lạ.
"Mẹ kiếp... mấy người là ai!"
Tôi hét lên và lùi lại theo bản năng.
Đây không phải phòng tôi.
Sàn nhà và tường được làm từ những khối đá mài nhẵn nhụi như gạch cẩm thạch.
Một không gian nội thất trống rỗng, lạnh lẽo, không một bóng dáng đồ đạc.
"Đây là đâu... rốt cuộc chỗ này là chỗ nào?"
Vừa mở mắt ra đã thấy mình ở một nơi lạ hoắc với những kẻ chẳng hề quen biết.
"Đây là Phòng chờ tầng 1."
"Phòng chờ tầng 1? Cái quái gì..."
"Này, bình tĩnh lại đi. Nói chuyện chút đã. Cậu không nhìn thấy mấy cái tin nhắn hệ thống kia à?"
Gã vừa lay tôi dậy nói bằng giọng khá điềm tĩnh.
Mặt mũi thì trông hầm hố như gấu rừng, mà giọng nghe cứ như ca sĩ hát nhạc ballad vậy.
"Tin nhắn?"
"Thì cái đống tin nhắn mời vào Tutorial gì đó ấy."
Đến lúc này, ký ức trước khi bất tỉnh mới ùa về.
Hóa ra là thật à.
Kiểu như xuyên không qua chiều không gian khác sao?
Hay là mình bị hút vào thế giới game rồi?
Hàng tá câu hỏi lấp đầy tâm trí tôi.
"Tôi thấy rồi. Lúc đó tôi đang say quá nên không để ý kỹ. Mọi người ở đây cũng nhìn thấy tin nhắn đó rồi mới tới đây sao?"
Giọng tôi phát ra bình thản và tỉnh táo đến lạ lùng.
Rõ ràng trước khi ngất đi tôi còn đang say mướt cơ mà.
"Đúng vậy."
Gã đàn ông đáp ngắn gọn, người đàn ông và người phụ nữ phía sau cũng gật đầu đồng tình.
"Trước tiên, chúng tôi đánh thức cậu vì muốn biết cậu có nắm được thông tin gì không. Nhưng có vẻ cậu cũng bị lôi đến đây mà chẳng biết tí gì như bọn tôi thôi. Dù sao thì ở đây cũng chỉ có mấy người chúng ta, hỗ trợ nhau chút vẫn tốt hơn đúng không."
Ừm... Cũng không tệ.
Có đồng đội vẫn tốt hơn là đơn độc một mình.
Dĩ nhiên là với điều kiện tôi có thể tin tưởng được bọn họ.
"Mọi người có manh mối gì không?"
"À, nhắc mới nhớ, ngay trước khi mấy cái tin nhắn đó hiện lên thì có một bản tin thời sự khẩn."
Câu nói của tôi lập tức thu hút sự chú ý của cả nhóm.
Không chỉ gã đang đứng gần tôi mà hai người ở phía sau cũng bước lại gần.
"Tin nói rằng trên khắp thế giới đang đồng loạt xuất hiện các hố sụt."
"Cái gì cơ? Vì mấy cái hố sụt đó mà chúng ta bị tống vào cái xó này á!?"
Gã đàn ông mặt mày bặm trợn đứng sau lên tiếng.
Nhìn vẻ ngoài chẳng khác gì dân xã hội đen.
"Mẹ kiếp. Thằng ranh, mày nghĩ cái chuyện vô lý đó mà cũng tin được hả?"
À, đúng là dân giang hồ xịn rồi.
Chắc gã cũng đang lo sợ nên mới phản ứng gay gắt như vậy.
"Tôi chỉ nói lại những gì mình nhớ thôi."
Cũng may là gã đó không có ý định gây hấn thêm.
Hóa ra cũng không đến nỗi không có não.
Tôi khẽ lắc đầu một cái.
Có gì đó hơi...
"Sao thế?"
"À không... chỉ là trước khi ngất tôi đang say khướt, nhưng giờ lại thấy tỉnh táo đến lạ thường."
"À, chắc là do cái đó đấy. Nghe bảo ở địa điểm này, cơ thể sẽ tự động được hồi phục. Chắc là do ảnh hưởng của nó thôi."
"Hả? Tự động hồi phục sao?"
"Phải. Trước khi cậu tỉnh dậy, có một tin nhắn hệ thống hiện lên báo như vậy."
Tin nhắn.
Có vẻ như tôi đã bỏ lỡ vài điều quan trọng rồi.
"Phiền mọi người nói cho tôi biết nội dung của cái tin nhắn đó được không?"
"Được thôi."
"Để tôi nói cho cậu cái tin nhắn hiện ra đầu tiên trước nhé."
"Cảm ơn."
Cái gã trông như gấu này hóa ra lại tử tế hơn tôi tưởng.
Không biết lão bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?
Thứ đầu tiên gã nói cho tôi biết là về việc chọn Vũ khí khởi đầu.
Ngay sau khi nghe gã nói, tôi liền phát hiện một dòng thông báo đang chờ ở góc tầm mắt, yêu cầu tôi chọn vũ khí.
Khi tôi tập trung vào dòng thông báo đó, tầm nhìn bỗng chốc tối sầm lại.
Giây tiếp theo, tôi thấy mình đang đứng ở một nơi chứa đầy các loại vũ khí.
Không còn là căn phòng đá ban nãy nữa.
Những người khác cũng biến mất tăm.
Cái trò ma thuật quỷ quái gì thế này...
Bình tĩnh nào.
Cứ coi như đang chơi game thì chẳng có gì là lạ cả.
Tôi kìm nén sự ngỡ ngàng, bắt đầu quan sát xung quanh.
Có đủ các loại vũ khí ở đây.
Thương, kiếm, cung, chùy, rồi cả... ừm, mấy thứ vũ khí trông kỳ dị mà tôi chẳng biết phải dùng vào việc gì.
Này, cái kia mà cũng gọi là vũ khí á?
Trông khác gì cái búa nhổ đinh không cơ chứ?
Cung thì đi kèm với bao đựng và một bó tên.
Có vẻ như được tính theo bộ.
Đây là thời khắc chọn lựa thường thấy trong các tựa game.
Sự lựa chọn này rất có thể sẽ ảnh hưởng cực lớn đến tương lai sau này của tôi.
Phải thật thận trọng.
Ừm... đúng là đau đầu thật đấy. Nào, mình nên chọn cái gì đây?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận