Vân Ngọa Thành, tại hiện trường đại tỷ của tam đại gia tộc.
Cư dân Vân Ngọa Thành xem trận tỷ thí ba năm một lần này là một ngày hội lớn.
Nó không chỉ cho thấy tình hình phát triển của tam đại gia tộc trong ba năm qua, mà còn mở ra tầm nhìn về tương lai.
Tốp 50 người đứng đầu chung cuộc rất có khả năng sẽ vượt qua kỳ kiểm tra nhập môn của Lạc Hách Tông.
Lạc Hách Tông là một trong những đại tông môn hàng đầu của Vân Quận, dù chỉ trở thành đệ tử ngoại môn của họ thì tương lai cũng sẽ có vô hạn khả năng.
Trên võ đài bóng người bay lượn, dưới võ đài tiếng vỗ tay reo hò không ngớt.
Trên khán đài, những nhân vật có máu mặt của tam đại gia tộc đang ghé tai bàn tán, bình phẩm về các đệ tử trên đài.
Trong đó, người năng nổ nhất và cũng nổi bật nhất là một thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi.
Cậu chàng có vẻ ngoài tuấn tú, dáng người cao ráo, thẳng tắp, mỗi khi cười lại lộ ra hai hàm răng trắng lấp lánh dưới ánh mặt trời, trông vô cùng cởi mở.
Thiếu niên thỉnh thoảng lại vỗ tay rầm rầm, kéo tay trưởng bối bên cạnh chỉ trỏ rồi cười nói ha hả.
Các vị trưởng bối bị cậu kéo tay tuy cũng cười phụ họa theo, nhưng giữa lông mày lại hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn không cách nào che giấu.
Cậu tên là Cố Phong, là thiếu chủ trên danh nghĩa của Cố gia – một trong tam đại gia tộc.
Sở dĩ hữu danh vô thực là vì cha của Cố Phong đã cùng mẹ cậu và một nhóm cao thủ thuộc mạch này đều phe mạng và ngã xuống khi đang bảo vệ mỏ quặng của gia tộc.
Cố Phong là người duy nhất sống sót của mạch này, lại là hậu duệ của công thần gia tộc, nên được lập làm Cố gia thiếu chủ.
Thế nhưng, cả Vân Ngọa Thành ai cũng hiểu rõ, cái danh thiếu chủ này của Cố Phong bị phế truất chỉ là vấn đề thời gian.
Việc này chẳng liên quan mấy đến cái thiên phú rác rưởi của cậu, một khi đã mất đi chỗ dựa, dù cậu có thiên phú dị bẩm thì cũng không chống lại được số phận bị quét ra khỏi cửa.
Tranh quyền đoạt lợi trong một gia tộc nhỏ thậm chí còn tàn nhẫn, vô tình hơn cả ở các thế lực lớn.
"Nghe nói Cố Phong ở nhà bị chèn ép đủ đường, sống còn không bằng kẻ hầu người hạ, hôm nay xem ra tình cảnh của hắn không thảm thương như dư luận đồn thổi nhỉ!".
"Trưởng bối và đệ tử Cố gia chẳng thèm ngó ngàng gì đến hắn, thế mà lúc này lại là một cảnh tượng vui vẻ hòa thuận, thật là kỳ lạ".
"Mấy năm trước đã nghe nói Cố Phong phải dọn vào một tiểu viện cũ kỹ, đến một đứa người hầu cũng không có, thui thủi sống một mình cô độc".
"...".
Những lời bàn tán từ phía dưới truyền lên đều lọt vào tai Cố Phong, nụ cười trên mặt cậu càng thêm rạng rỡ.
Cậu là đang cố tình chọc tức đám trưởng bối Cố gia kia.
Niềm vui của cậu được xây dựng trên sự đau khổ và khó chịu của kẻ khác.
Đúng như lời đồn đại bên ngoài, cái danh thiếu chủ này của cậu, ngoại trừ việc không cần làm việc nặng ra thì đãi ngộ chẳng khác gì kẻ hầu.
Chuyện trưởng bối chán ghét cậu, đệ tử cô lập cậu từ lâu đã không còn là bí mật.
Nếu không phải kiêng dè vị hôn thê trên danh nghĩa của cậu, e rằng họ đã phế cái chức thiếu chủ này từ nhiều năm trước rồi.
Vị hôn thê của cậu thì người dân khắp Vân Ngọa Thành không ai là không biết, chính là thiên chi kiêu nữ đầu tiên trong lịch sử Vân Ngọa Thành được Lạc Hách Tông phá cách tuyển thẳng làm đệ tử nội môn.
Cô có một cái tên rất hay — Khúc Yên Nhiên.
Trước mười tuổi, Khúc Yên Nhiên cũng sống ở Vân Ngọa Thành, hôn ước của hai người được định xuống vào chính thời điểm đó.
Vì Cố Phong là người xuyên không nên tâm trí già dặn trước tuổi, sớm biết hai người tương lai sẽ thành hôn nên từ thuở nhỏ đã đặc biệt quan tâm, chăm sóc Khúc Yên Nhiên.
Về sau, cha mẹ Cố Phong qua đời, nhà Khúc Yên Nhiên cũng gặp biến cố, cô rời khỏi Vân Ngọa Thành, từ đó hai người không còn gặp lại.
Chỉ nghe nói cô bộc lộ thiên phú tu luyện vượt trội, ba tháng trước được Lạc Hách Tông phá cách nhận làm đệ tử nội môn, danh tiếng vang dội.
Từ ngày đó, Cố Phong đã hiểu cuộc hôn nhân này coi như toang.
Dù sao hiện tại cậu cũng chỉ là một bao cát rác rưởi Luyện Thể cảnh tầng một, trong đám đồng lứa ở Cố gia còn thuộc loại bét bảng, nói gì đến việc so sánh với Khúc Yên Nhiên.
Kết hôn rồi còn ly dị được, huống chi đây mới chỉ là hủy hôn, Cố Phong chẳng thấy nhục nhã gì, trong lòng nghĩ rất thoáng.
Cậu túm lấy vạt áo của một vị trưởng bối, gào thét một cách phóng đại.
Bản mặt như bị táo bón của vị trưởng bối đó làm cậu thấy vô cùng sướng đời.
Dù sao sau khi hủy hôn cậu cũng sẽ rời khỏi Cố gia, tội gì không tranh thủ cơ hội hiếm có này để ghê tởm đám khốn kiếp này một trận.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận