Cố Phong nghệt mặt ra vì sốc, vội giơ tay giữ khít khịt chiếc túi trữ vật bên hông, lùi phắt lại mấy bước, nhìn mọi người bằng ánh mắt đầy cảnh giác.
Cái điệu bộ sợ trân trối này khiến ai nhìn cũng phải buồn cười.
"Đưa đây!"
Cố Tinh cười gằn, giật phắt chiếc túi trữ vật bên hông Cố Phong, mở ra liếc vội một cái rồi ném cho Cố Thiên Bá.
Lão già kia thèm nhìn một cái, nhét thẳng vào thắt lưng.
"Cố Tinh giữ túi trữ vật của mày lại cũng là vì tốt cho mày thôi. Thế gian hiểm ác, không phải cái loại ranh con chưa trải sự đời như mày có thể đối phó được đâu. Biết đâu ngay ngoài cửa Cố gia lúc này đã có một đám ác đồ rình rập, toàn là lũ giết người không chớp mắt chỉ chờ mày bước ra đấy. Khoản linh thạch khổng lồ này đối với mày chính là bùa đòi mạng, tốt nhất là cứ để lại Cố gia!"
Cố Bá Thiên trầm giọng nói.
"Các... các người sao có thể làm thế? Tôi là đệ tử ngoại môn của Lạc Hách Tông được Liễu trưởng lão đích thân tuyển chọn, sao các người dám..."
Nói đến đoạn sau, chính Cố Phong cũng chẳng còn tí lí lẽ nào, giọng cứ thế lí nhí hẳn đi.
Đám người Cố gia lộ rõ vẻ mỉa mai, cái loại không có một chút đầu óc cảnh giác nào thế này mà còn đòi sống sót vào nổi Lạc Hách Tông cơ à?
Liễu trưởng lão làm sao có thể vì một đứa chết đi dốt nát chẳng có chút trọng lượng nào mà đến hỏi tội Cố gia?
Mà cho dù có muốn hỏi tội thì không có chứng cứ cũng bằng hòa, thằng nhóc này hoang tưởng quá rồi.
Cố Phong rũ rượi cúi đầu, hai tay nắm chặt, vẻ uất ức, phẫn nộ và không cam tâm hiện rõ mồn một trên mặt, kịch tính vô cùng.
"Sao hả? Không muốn cút nữa à? Có cần tao sai người khiêng mày ra ngoài không?"
Cố Tinh khoanh tay đứng nhìn, nhếch mép cà khịa.
"Tôi... bố mẹ tôi từng lập công cho gia tộc, từng đổ máu, các người không được đối xử với tôi như thế!"
Dứt lời, những tiếng cười rộ lên lác đác, cả đám người chẳng có lấy một chút thương hại nào cho Cố Phong, trong mắt chỉ toàn là sự khinh bỉ.
"Mày nói nghe cũng có lý đấy chứ! Trên người không có nổi nửa viên linh thạch, nếu cứ thế bước ra ngoài, người ta lại tưởng Cố gia chúng ta tuyệt tình tuyệt nghĩa, chuyên đi bắt nạt một đứa trẻ mồ côi đáng thương như mày!"
Cố Tinh gật gù, rồi quay sang nhìn Cố Thiên Bá đang ngồi ở vị trí bề trên, lớn tiếng:
"Thưa cha, Cố Phong xem ra cũng tội nghiệp, hay là chúng ta cho nó ít lộ phí nhé?"
"Ha ha ha, con trai nói rất phải, khoan dung độ lượng là truyền thống tốt đẹp của Cố gia chúng ta. Dù sao trên người Cố Phong cũng chảy dòng máu Cố gia, cứ giơ cao đánh khẽ với nó một lần đi! Người đâu, dắt Cố Phong tới bảo khố, đồ bên trong tùy ý cho nó lấy, lấy được bao nhiêu thì lấy!"
Cố Bá Thiên nháy mắt ra hiệu với một tên đệ tử bên cạnh, tên này lập tức hiểu ý, cười nham hiểm bước tới trước mặt Cố Phong.
"Còn không mau cảm ơn lòng tốt của gia chủ?"
"Cảm ơn gia chủ,"
Cố Phong lí nhí một tiếng, mặt đầy hận thù,
"Có thể... trả lại túi trữ vật cho tôi không, nếu không thì chẳng ôm được bao nhiêu đồ cả."
Đòi túi trữ vật cơ à, ha ha ha, thằng nhóc này đang mơ mộng cái gì thế?
Sỉ nhục rành rành ra đấy mà không hiểu à, đúng là đồ đần.
"Đi theo tao, tất nhiên mày có thể chọn cút xéo ngay lập tức."
Tên đệ tử dẫn đường khinh bỉ nói.
"Tôi... được, tôi lấy!"
Sau khi Cố Phong đi khuất, đám người Cố gia trong nghị sự sảnh cười muốn rách cả mồm.
"Cái thằng Cố Phong này chẳng có một chút liêm sỉ cứng cỏi nào cả, hay là tha cho nó một mạng?"
"Thôi, để cho chắc chắn thì cứ giết đi cho rảnh nợ."
"Tội nghiệp thật, Cố Thiên Thanh mà biết con trai mình là loại hèn nhát thế này, không biết có tức đến mức bật nắp quan tài sống dậy không nữa."
"Ha ha ha ha..."
Đi qua vài dãy hành lang dài chính là bảo khố Cố gia, một tòa lầu nhỏ ba tầng, bên ngoài có đệ tử Cố gia và trận pháp canh giữ nghiêm ngặt.
"Vào đi, mày chỉ có nửa nén nhang thôi, lo mà tận dụng cơ hội."
Cố Phong bày ra bộ mặt khó coi bước vào bảo khố, vừa vào đến bên trong, anh chàng lướt qua luôn đống đan dược, binh khí, công pháp, lao thẳng tới nơi cất giấu linh thạch.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận