Vân Ngọa Thành nằm ở một vùng đất cằn cỗi thuộc Vân Quận.
Ngay trước cổng thành là một con đường độc đạo nhỏ hẹp, hai bên là những gò đất vàng nhấp nhô cao thấp.
Băng qua hết con đường này sẽ dẫn đến một dãy núi trùng điệp.
Lúc này, một bóng dáng cao ráo đang ra sức cuồng phong trên lộ trình.
Dưới ánh hoàng hôn, bóng hình ấy trông có vẻ khá nhỏ bé.
Một canh giờ sau, Cố Phong dừng bước, nhìn rặng núi non hiểm trở trước mắt mà fạt ra một nụ cười ranh mãnh.
Anh quẹt mồ hôi trán, lao thẳng vào trong khu rừng rậm âm u.
Vừa vào rừng, anh liền chủ động đi chậm lại, vừa đi vừa xóa sạch dấu vết để tránh bị người khác phát hiện hành tung.
Chắc chắn lão già Cố Thiên Bá sẽ phái người đuổi tận giết tuyệt, tuyệt đối không để anh sống sót trên đời.
Về khoản này, anh chẳng thèm ôm một tia hy vọng hão huyền nào.
Việc này chả liên quan gì đến chuyện anh vừa nẫng sạch linh thạch trong kho.
Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, bất chấp cả máu mủ tình thâm, bản chất của Cố Thiên Bá xưa nay là thế.
Đồng thời anh cũng thừa hiểu, nhờ cái danh của Liễu trưởng lão nên Cố gia ít nhiều vẫn có phần kiêng dè.
Đám bề trên Cố gia dù sao cũng có chút máu mặt ở Vân Ngọa Thành, nếu rầm rộ ra quân chắc chắn sẽ gây chú ý, lúc đó xảy ra chuyện thì khó ăn khó nói với Liễu trưởng lão.
Dù Liễu trưởng lão chưa chắc đã chịu vì một con tép riu như anh mà động binh động chúng, nhưng làm việc cứ chồng bọc cho kỹ vẫn tốt hơn.
Khả năng cao nhất là bọn Cố Tinh sẽ mượn cớ ra ngoài rèn luyện nhân dịp kỳ sát hạch của Lạc Hách Tông sắp đến để danh chính ngôn thuận truy sát anh.
Trong đám con cháu Cố gia, ngoại trừ tên Cố Tinh có tu vi Luyện Thể cảnh tầng sáu hơi khó nhằn ra, chẳng một ai đủ trình khiến Cố Phong phải để mắt.
"Ngon thì nhào vô, bố mày lại tiễn các con ra đi chân lạnh toát."
Đôi mắt Cố Phong bắn ra hai tia nhìn sắc lẹm, anh liền lủi vào một hang đá có lối vào khá kín đáo.
Sau khi rà soát hang động tối tăm và chắc chắn không có độc xà hay độc trùng ẩn nấp, Cố Phong liền khoanh chân ngồi xuống đất, bắt đầu bế quan.
Ý niệm vừa chìm vào trong não bộ, lúc này bên trong ba chiếc lư hương thần bí đã ngưng tụ một lượng lớn thần dịch màu sữa.
Đây chính là tinh hoa được luyện hóa từ hai triệu linh thạch hạ phẩm.
Có lẽ do cảnh giới bản thân chưa đủ nên khi ném linh thạch vào hai chiếc lư hương còn lại vẫn không thấy tăm hơi phản ứng gì.
Cố Phong cũng chả thèm bận tâm, bấy nhiêu thần dịch màu sữa trước mắt là quá đủ xài rồi.
Từng giọt thần dịch được dẫn vào cơ thể, nuốt chửng, luyện hóa.
Gân xanh trên cánh tay và vầng trán thi nhau lồi lên, liên tục rung động bần bật.
Cảm giác sức mạnh thể xác tăng vọt một cách điên cuồng lại ập đến.
Anh cắn chặt răng, cảm nhận sự thay đổi của từng thớ thịt.
Tạp chất bẩn thỉu màu xám nhạt liên tục đùn ra từ các lỗ chân lông, nhưng mùi vị đã bớt khắm khú hơn hẳn so với đêm qua.
"Ủa lẽ nào, cái Luyện Thể cảnh tầng một của mình sắp đột phá thật rồi sao?"
Cố Phong tinh thần phấn chấn, nghiến răng nghiến lợi, tiếp tục đẩy nhanh tốc độ bào dịch.
...
Mặt trời khuất bóng, màn đêm chính thức nuốt chửng vòm trời.
Hơn mười tên tu sĩ có độ tuổi xấp xỉ Cố Phong đang đứng dàn hàng tại nghị sự sảnh, đám đầu sỏ cấp cao của Cố gia cũng đều có mặt đông đủ.
"Tinh nhi, vụ này con phải xử lý cho thật sạch sẽ, gọn gàng."
"Ha ha, với tốc độ chạy bộ của thằng ranh Cố Phong thì cùng lắm mới lết được trăm dặm đường. Đêm nay chắc chắn nó sẽ tá túc trong khu rừng rậm của dãy núi kia.
Một canh giờ để đuổi kịp nó, nửa canh giờ tìm kiếm và dứt điểm, thêm một canh giờ nữa là quay về. Cha và các vị thúc bá cứ thong thả ngồi đây chờ tin vui, con và mấy đứa anh em đi tí là về liền."
Trong lúc nói chuyện, vẻ mặt đầy tự tin của Cố Tinh liền truyền lửa cho tất cả mọi người có mặt.
Gã có vóc dáng hộ pháp lực lưỡng, từ ngày leo lên cái ghế thiếu chủ Cố gia, trên người liền nhiễm thêm một phong thái của kẻ bề trên, khiến người ta nhìn vào là thấy vô cùng yên tâm.
Dù sao thì cái phế tích Luyện Thể cảnh tầng một của Cố Phong là chuyện rành rành ra đó, bao năm qua vẫn dậm chân tại chỗ, muốn diễn sâu qua mắt bọn gã là điều không tưởng.
Dù cho thằng ranh con đó có tâm cơ thâm trầm, giấu nghề đi chăng nữa thì cũng chẳng ai nghĩ thực lực của nó có thể đè được Cố Tinh.
Huống hồ, chuyến này còn có cả một bầy con em xuất sắc của Cố gia cùng ra tay.
Cố Phong quả này cầm chắc cái vé xuống suối vàng, không có cửa bật.
"Vậy thì đi nhanh về nhanh, đừng có bày vẽ thêm chuyện!"
Cố Thiên Bá hài lòng gật đầu, tiễn bọn Cố Tinh rời đi.
Đám tỳ nữ lập tức bưng rượu ngon thịt ngọt lên để các bực bề trên nhắm rượu giết thời gian, sẵn tiện tổng kết luôn tình hình làm ăn lời lỗ của gia tộc trong năm qua.
Khoảng nửa canh giờ sau, khi đang bàn đến kế hoạch phát triển cho năm tới, Cố Thiên Bá chợt nảy số, lúc này mới phát hiện ra chiếc túi trữ vật lột được từ chỗ Cố Phong ban ngày vẫn còn đang lủng lẳng bên hông.
Cái túi trữ vật này tính năng cũng tương tự như nhẫn trữ vật, có điều điểm mấu chốt khác biệt là nó không thể nhỏ máu nhận chủ, đâm ra việc sơ sẩy làm rơi mất túi trữ vật là chuyện xảy ra như cơm bữa.
"Ha ha, suýt nữa thì quên bén mất, chỗ này còn tới bốn trăm ngàn linh thạch cơ đấy."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận