Đợi hai người ngồi vào chỗ, Cố Phong lập tức có chỗ dựa tinh thần, lồng ngực cũng ưỡn thẳng lên không ít, gõ tay cái tách: "Gọi món!".
Tên tiểu nhị lại lăng xăng chạy tới.
Cố Phong tỏ ra rất lịch thiệp đưa thực đơn cho vị trung niên chấp sự, người nọ nhìn hắn với ánh mắt nghi ngờ.
Dựa vào lần tiếp xúc ngắn ngủi mấy ngày trước, ông ta phần nào hiểu được tính cách của Cố Phong, cái thằng nhóc này nhìn kiểu gì cũng không giống loại người sẽ tự dưng mời khách.
"Thằng ranh, ngươi có mục đích gì đúng không?".
"Tiền bối, người nghĩ đi đâu vậy. Hôm đó sau khi rời khỏi Vạn Hòa thương hội, tiểu tử lại rảo qua thêm vài thương hội khác, lúc này mới ngộ ra giá tiền tiền bối đưa ra cao hơn thị trường một đoạn dài...".
Ánh mắt Cố Phong tràn ngập sự chân thành và thuần khiết, lúc cười còn lộ ra hai hàm răng trắng bóc.
"Hừ, coi như ngươi biết điều.".
Lý do của Cố Phong hợp tình hợp lý, lời giải thích chuyện mời khách cũng không chút tì vết, trung niên chấp sự hoàn toàn buông bỏ cảnh giác.
"Hề Hề, thích ăn gì cứ gọi thoải mái.".
Đôi mắt to chớp chớp, từ đầu đến cuối đều đánh giá Cố Phong, Yến Hề Hề mỉm cười, cũng chẳng khách sáo, liền gọi mấy món.
Ba người qua lại vài câu, rất nhanh đã thân thiết.
Lúc này Cố Phong mới biết, thiếu nữ kia tên là Yến Hề Hề, còn vị trung niên chấp sự là cậu ruột của nàng, tên gọi Cổ Tam Thông.
"Cổ thúc, kính người một ly.".
"Ha ha, được, trước đó ta có chút nhìn nhận sai về ngươi, tiểu tử ngươi cũng hào sảng đấy.".
"Đâu có đâu có, Cổ thúc quá khen rồi.".
Người trẻ tuổi mà, thân nhau nhanh lắm, Cố Phong lại là kiểu người cởi mở, hoạt ngôn, loáng một cái đã bắt nhịp được với Yến Hề Hề.
"Cố Phong, có phải vì Khúc Yên Nhiên hủy hôn nên ngươi mới cố tình làm nàng mất mặt không?".
"Chia tay vẫn là bạn tốt mà, Cố Phong tôi đây là đấng nam nhi đội trời đạp đất, sao có thể vì chuyện hủy hôn của cô ta mà sinh lòng oán hận để trả thù chứ? Thề có lương tâm, đây không phải chơi dơ, mà là cô ta nợ tôi.".
Yến Hề Hề ngây thơ gật đầu lia lịa, bốn triệu linh thạch này, bất kể là Cố Phong gài bẫy đào mỏ hay Khúc Yên Nhiên vốn dĩ phải trả, đều không ảnh hưởng đến vị trí của hắn trong lòng nàng.
Bởi lẽ, Khúc Yên Nhiên và tỷ tỷ của nàng có mối quan hệ cạnh tranh trực tiếp tại Lạc Hách Tông, chỉ cần có thể khiến Khúc Yên Nhiên ngậm bồ hòn làm ngọt, thì chính là bạn của nàng.
Cổ Tam Thông ở bên cạnh sắc mặt quái dị, thằng nhóc Cố Phong này da mặt đúng là dày hết chỗ nói, một thanh mộc kiếm rách nát mà cũng dám hét giá mấy nghìn linh thạch, đây không phải gài bẫy người ta thì là cái gì!.
"Đừng đờ người ra nữa, ăn đi, không cần tiết kiệm tiền cho tôi đâu.".
Cố Phong nhiệt tình tiếp đãi hai người.
Lần này, Cổ Tam Thông ra tay, ông ta chọn toàn món đắt, dù sao thằng nhóc này có tiền, ăn không sập tiệm được.
Thế là——
Hết đĩa thức ăn tinh mỹ này đến đĩa khác được bưng lên, Cố Phong cười đến híp cả mắt.
Ăn được một lúc, Cố Phong lảo đảo đứng dậy, ngượng ngùng nói với hai người:
"Uống hơi nhiều rồi, tôi đi giải quyết nỗi buồn cái đã.".
"Cái thằng này, mới có bao nhiêu rượu đâu, đi nhanh về nhanh nhé!"
Nhìn bóng lưng loạng choạng của Cố Phong, Cổ Tam Thông trêu chọc, hoàn toàn không nhận ra điều bất thường.
Vừa thoát khỏi tầm mắt của Cổ Tam Thông, đôi mắt Cố Phong lập tức tỉnh táo tỉnh bơ.
Hắn tiện tay kéo một tên tiểu nhị lại:
"Gói cho ta một nghìn phần...".
Chỉ vài nhịp thở sau, hắn nhét hết thức ăn vào túi trữ vật, để lại một mảnh giấy, dặn dò tên tiểu nhị vài câu, rồi vọt một cái ra khỏi khách sạn, lao thẳng về hướng ngoại thành.
Cổ Tam Thông hoàn toàn không hay biết gì, vẫn đang thong dong nhấm nháp rượu ngon.
"Cậu ơi, Cố Phong có sao không ạ, hay cậu qua xem thử đi?"
Yến Hề Hề khẽ lộ vẻ lo lắng.
"Khịt, có cái gì mà xem, tranh thủ ăn thức ăn đi, mấy món ở đây bình thường chúng ta cũng hiếm khi được nếm thử, không tầm thường đâu.".
"Dạ dạ——"
Lại qua khoảng nửa nén nhang, Cố Phong vẫn bặt vô âm tín.
Lần này, Cổ Tam Thông cũng cảm thấy sai sai, liền gọi tiểu nhị tới, bảo gã đi tìm người.
Kết quả, một câu của tên tiểu nhị khiến ông ta chết trân tại chỗ.
"Cái gì? Thằng nhóc Cố Phong đã chuồn từ nửa canh giờ trước rồi?".
"Dạ phải, hắn bảo phải đi đưa đồ ăn cho bạn, nên đi trước rồi.".
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận