"Nếu có đủ thời gian thì đây hoàn toàn không phải bài toán khó. Khốn nỗi, lôi kiếp của loại thể chất này sẽ không cho cậu cơ hội kéo dài thời gian để tu luyện cả ba yếu tố đến mức viên mãn đâu. Chỉ cần một trong ba cái đạt tới viên mãn trước là lôi kiếp sẽ bị kích hoạt ngay lập tức."
Liễu trưởng lão lắc đầu cười khổ.
"Ủa? Thế mình tự kiểm soát tiến độ tu luyện không được sao? Cứ tu luyện cả ba thứ đến mức mấp mé viên mãn, suýt soát nhau thôi, rồi chờ đến giây phút cuối cùng mới đồng bộ bứt phá để độ lôi kiếp."
Cố Phong nhíu mày lẩm bẩm.
Cách này tuy hơi khoai, nhưng đâu phải là bất khả thi hoàn toàn.
"Cậu tự nghĩ lại xem, hiện tại cậu có biết mình còn cách mức Luyện Thể đại viên mãn bao xa không?"
Liễu trưởng lão không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại một câu.
"Ờ..."
Cố Phong cứng họng mất một lúc, rồi chợt nảy số, thốt lên đầy kinh hãi:
"Ý trưởng lão là cái thể chất hãm lờ này ngay cả chính chủ cũng không tự cảm nhận được tiến độ tu luyện của bản thân luôn?"
"Chứ còn rõ rành rành ra đấy còn gì?"
Cố Phong đực mặt ra tại chỗ.
Chiếu theo tình hình hiện tại, mức trần tu luyện của cậu giỏi lắm cũng chỉ lên được tới Hậu Thiên cảnh, mà đã thế ở Hậu Thiên cảnh còn chẳng dám tu luyện sâu nữa cơ chứ.
Khó khăn lắm mới xuyên không qua đây, lại còn lận lưng được quả "bàn tay vàng", thế mà giờ đến cái đỉnh cao võ đạo cũng không có cửa chạm vào, bảo sao cậu không cay cú cho được.
"Nhóc con, bớt nghĩ viển vông đi. Cứ yên phận làm một đệ tử ngoại môn, đợi sau này lên tới Hậu Thiên cảnh, ta sẽ thu xếp cho cậu một chân chấp sự ngoại môn mà làm, sống an nhàn sống khỏe một hai trăm năm, dẫu sao vẫn tốt hơn là bị lôi kiếp đánh cho thành tro bụi."
Như nhìn ra vẻ không cam lòng của Cố Phong, Liễu trưởng lão mở lời khuyên giải.
"Cái thể chất này của cậu sở dĩ được coi là mạnh là vì nó có thể đồng bộ tu luyện cả chín tầng trời cùng một lúc. Điểm khó nhằn nhất chính là việc phải đồng tu cả ba yếu tố: nhục thân, linh khí và linh hồn; lượng tài nguyên cần đốt phải gấp hàng ngàn hàng vạn lần so với những người cùng cấp. Nếu không vướng quả lôi kiếp hãm tài kia thì đây dư sức được xưng tụng là vạn cổ đệ nhất thể chất, các siêu cấp thế lực chắc chắn sẽ tranh nhau như rạch."
"Nhưng thời thế thế thời, giờ thì chẳng có thế lực nào ngu mà rước cục nợ này về nuôi đâu."
"Từ thời thượng cổ đến nay, không biết bao nhiêu tông môn sừng sỏ đã thử nghiệm và chứng minh rồi, việc này hoàn toàn là bất khả thi."
"Vụ khét tiếng nhất diễn ra vào mấy ngàn năm trước, ở một cổ hoàng triều vùng Trung Châu xuất hiện một thiên tài sở hữu thể chất này. Gặp đúng lúc cổ hoàng triều đó đang bước vào giai đoạn suy tàn, tính ra theo tiến độ bình thường thì vẫn cầm cự được vài trăm năm nữa."
"Thế là họ đánh một canh bạc tất tay, gom sạch sành sanh tài nguyên của cả một hoàng triều để dồn lực nuôi dưỡng cái thể chất đó..."
"Rồi họ có thành công không trưởng lão?"
Cố Phong sốt sắng hóng hớt.
"Thành công chứ,"
Liễu trưởng lão thâm trầm nói,
"Thành công tiễn cái cổ hoàng triều vốn dĩ có thể thoi thóp thêm vài trăm năm kia đi bán muối sớm hơn dự kiến."
Phụt——
Cố Phong suýt chút nữa là phun mẹ nó ngụm máu họng ra ngoài.
Người ta đang tâm trạng trĩu nặng thế này mà ông già này vẫn còn tâm trí đứng đấy mà tấu hài cho được.
Đúng là niềm vui của người này được xây dựng trên nỗi đau của người khác, nụ cười không tự nhiên sinh ra và cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ mặt Cố Phong sang mặt Liễu trưởng lão mà thôi.
Nghe đến đây, Cố Phong rốt cuộc cũng thông suốt lý do vì sao cái thể chất này lại bị người đời kỳ thị, khinh rẻ đến vậy.
Đối với một tu sĩ mà cái kết cục cuối cùng chỉ có hai đường: một là dừng lại ở Hậu Thiên, hai là oẹo màu, dù cho có vô địch thiên hạ ở cùng cảnh giới đi chăng nữa thì thiên hạ vẫn thừa lý do để mỉa mai, châm biếm.
"Vô địch cùng cấp thì có tích sự gì, chẳng phải chung quy vẫn chỉ lẹt đẹt ở Hậu Thiên cảnh sao?"
Những lời thối tai kiểu này chắc chắn sau này cậu sẽ được nghe mòn cả tai, dẫu cho có chó ngáp phải ruồi mà đột phá lên được Tiên Thiên đi chăng nữa thì đám anh hùng bàn phím kia cũng chẳng dừng lại đâu, cùng lắm là thay hai chữ 'Hậu Thiên' thành 'Tiên Thiên' mà thôi.
"Cái thể chất này có tên gọi chính thức không trưởng lão?"
"Có, Vạn Kiếp Đạo Thể!"
"Tên hay đấy! Tôi, Cố Phong, sẽ là người đầu tiên dùng cái danh Vạn Kiếp Đạo Thể này để leo lên đỉnh vinh quang của thế giới!"
Quăng lại một câu hào hùng chấn động địa cầu xong, Cố Phong liền chắp tay cáo lui.
Chỉ còn lại Liễu trưởng lão đứng trơ trọi tại chỗ lắc đầu ngao ngán.
Có một điểm ông vẫn giấu chưa nói cho Cố Phong biết, đó là kết cục của tất cả những người sở hữu Vạn Kiếp Đạo Thể từ trước đến nay đều chung một kịch bản: bay màu dưới lôi kiếp!
Mong là thằng nhóc Cố Phong này biết đường quay xe kịp thời, đừng có lao đầu vào bụi rậm như thiêu thân thử lửa.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận