Sáu năm đã trôi qua kể từ ngày tôi đặt chân đến thế giới này.
Cứ ngỡ bản thân đã dần thích nghi với mọi thứ, nhưng mỗi khi ngoảnh lại, tôi mới nhận ra nơi đây vẫn còn quá nhiều điều ngỡ ngàng để khám phá.
Thú vị nhất có lẽ là việc thế giới này sở hữu đến sáu mùa trong một năm.
Tiết Hoa, Tiết Phong, Tiết Hỏa, Tiết Nham, Tiết Tuyết và Tiết Băng.
Đó là cách người ta gọi tên chúng.
… Dù nói thật, tôi vẫn chưa thể nắm bắt chính xác đặc trưng của từng mùa cho lắm.
Chỉ biết hiện tại đang là Tiết Hoa, không khí có vẻ tương đồng với tiết đầu xuân ở Nhật Bản kiếp trước.
Lên sáu tuổi, việc đi đứng bằng hai chân đã trở nên thuần thục.
Thậm chí, tôi đã có thể giúp gia đình những việc vặt như chẻ củi, xem như cũng đóng góp được chút "sức lao động".
Ba mẹ tôi, Varon và Lia, vẫn mặn nồng như thuở ban đầu, chỉ là dạo gần đây họ có vẻ hơi e dè trước ánh mắt quan sát của tôi – một đứa trẻ mang linh hồn của kẻ trưởng thành.
Hôm nay, tôi lại ngồi cạnh lò sưởi bập bùng, đắm mình vào những trang sách.
Kiếp trước tôi vốn chẳng mặn mà gì với việc đọc lách, nhưng ở cái nơi không điện thoại, chẳng trò chơi điện tử này, đây là cách duy nhất để giết thời gian.
Cuốn sách tôi đang đọc kể về tình bạn giữa một chú thỏ nhỏ và một con sói già.
Nội dung sâu sắc đến bất ngờ, cuốn hút tôi đến tận những trang cuối cùng.
Cạch ——
Tiếng cửa gỗ vang lên khô khốc cắt ngang dòng suy nghĩ.
"Ba mẹ về rồi đây!"
Là ba mẹ tôi.
Có vẻ họ vừa trở về sau một chuyến đi săn như thường lệ.
"Hôm nay nhà mình thu hoạch được gì vậy mẹ?"
"Ha ha, ba vừa hạ được một con hươu lớn đấy. Tối nay cả nhà mình sẽ ăn lẩu nhé!"
Ba Varon hào hứng đáp lời.
Hồi mới sang đây, tôi cứ đinh ninh thịt rừng sẽ nặng mùi hôi đặc trưng lắm.
Nhưng nếm rồi mới biết, vị giác của một đứa trẻ tộc Nhân Sói đã hoàn toàn bị chinh phục bởi những món thú rừng tươi ngon này.
Giờ đây với tôi, thịt hươu hay lợn rừng đều là những cao lương mỹ vị không gì sánh bằng.
"Vẫn còn sớm mới đến giờ cơm nhỉ."
Ba Varon nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường.
Mới năm giờ rưỡi chiều, mà nhà tôi thường dùng bữa lúc bảy giờ tối.
"Em thấy lo quá..."
Mẹ Lia khẽ thầm thì, giọng run run đầy lo lắng.
"Lo gì chứ em?"
Ba mỉm cười, đặt bàn tay to lớn vỗ về lên vai mẹ.
"Yên tâm đi, tầm tuổi này anh cũng bắt đầu học rồi mà... Wolfa này, con có muốn thử đi săn không?"
"Dạ? Con ạ? Vâng, con muốn!"
Tôi sững người vì ngạc nhiên.
Tôi biết ngày này rồi sẽ đến, nhưng chẳng ngờ nó lại đến sớm như vậy.
"Vậy thì đi thôi."
Nói đoạn, ba Varon bắt đầu trút bỏ y phục.
"Ơ... Ba, khoan đã! Con còn chưa biết cách biến thành sói mà!"
"Đừng lo, cứ làm theo bản năng là được thôi."
Nói xạo chắc luôn.
Tôi thầm nghĩ trong bụng nhưng vẫn miễn cưỡng cởi bỏ quần áo.
Cảm giác bị ba mẹ nhìn chằm chằm khi đang "trần như nhộng" thực sự rất xấu hổ, dù cơ thể này mới chỉ là một đứa trẻ.
Thế nhưng, hai vị phụ huynh của tôi dường như chẳng mảy may bận tâm.
... Ủa, sao lúc hai người tình tứ với nhau thì lại biết ngại, còn lúc này thì không?
Bước ra khỏi hiên nhà, ba Varon hít một hơi thật sâu.
Đột ngột, cơ thể ba co rút rồi nở rộng, hóa thành một con sói uy mãnh.
Bộ lông xám tro mượt mà tung bay trong gió, toát lên vẻ oai phong lẫm liệt.
"Wolfa. Hãy tưởng tượng mình là một con sói. Nhắm mắt lại và hít thở thật sâu nào."
Ba Varon dù trong hình hài sói vẫn có thể thốt ra nhân ngữ.
Tôi làm theo chỉ dẫn, nhắm nghiền mắt và điều hòa nhịp thở.
Tưởng tượng mình là sói ư?
Nghe thì trừu tượng thật, nhưng bất chợt, một ký ức cũ ùa về trong tâm trí tôi.
Đó là lúc tôi mới được một tuần tuổi, được nằm trên lưng ba và lao vút đi.
Cảm giác gió lướt qua gò má mát rượi, một sự tự do đến tột cùng.
Ngay khoảnh khắc ký ức ấy chạm vào tâm thức, một luồng nhiệt nóng rực cuộn trào từ sâu trong huyết quản.
Tôi tập trung toàn bộ tinh thần, cảm nhận từng sợi lông trên cơ thể dựng đứng lên.
Từ cột sống lan ra tứ chi, từng thớ thịt, khung xương đều đang chuyển hóa mạnh mẽ.
... Thành công rồi.
Phản chiếu dưới vũng nước mưa là một chú sói nhỏ với bộ lông xám tro, y hệt màu lông của ba.
"Khá lắm! Đi săn thôi nào!"
Kỳ lạ thay, khi bắt đầu chạy, tôi không hề cảm thấy chút gượng gạo nào.
Cứ ngỡ việc đã quen đi bằng hai chân sẽ khiến tôi gặp khó khăn, nhưng hóa ra đó chỉ là lo xa.
Bốn chân tôi nhịp nhàng vồ lấy mặt đất, sức mạnh từ đôi chân sau đẩy cơ thể lao vút về phía trước.
Đúng rồi.
Chính là ngọn gió này.
Chỉ là chạy thôi, mà sao lại sảng khoái đến nhường này!
Sau một lúc, chúng tôi dừng chân tại một bãi đất trống ngập tràn sắc hoa tím li ti.
Giữa những tán cổ thụ bao quanh là một thảm hoa thiên nhiên tuyệt đẹp.
"Chúng ta sẽ phục kích hươu ở đây. Trong đi săn, 'kiên nhẫn' là quy tắc cốt lõi."
Giọng ba Varon bỗng trở nên nghiêm nghị khác thường.
Tôi khẽ gật đầu, im lặng quan sát.
Bốn mươi phút trôi qua.
Khu rừng im ắng đến phát sợ, chỉ còn tiếng chim chóc và côn trùng rỉ rả.
Ngay lúc tôi vừa sơ hở ngáp một cái vì quá nhàn rỗi, thì rắc —— tiếng cành cây khô gãy vang lên từ bụi rậm gần đó.
Ba Varon lao đi nhanh như một tia chớp xám.
Khi tôi kịp định thần lại, một con hươu lớn đã nằm vật ra đất.
Nó vẫn còn sống, đôi chân không ngừng co giật trong cơn hấp hối.
"Wolfa. Kết liễu nó đi. Hãy cắt đứt hơi thở của nó, giúp nó ra đi thanh thản."
Tim tôi bỗng đập liên hồi như trống trận.
... Mình đã từng giết thứ gì chưa nhỉ?
Ruồi muỗi thì rồi, nhưng đây là một con hươu.
Một sinh linh bằng xương bằng thịt.
Con hươu nhìn tôi bằng đôi mắt đẫm lệ, tràn ngập sự sợ hãi.
Không được.
Tôi không làm được.
Chẳng kịp suy nghĩ thêm, tôi quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết khỏi nơi đó.
"Wolfa!"
Tiếng ba Varon vang vọng phía sau.
Tôi chẳng rõ ba đang giận dữ hay chỉ đang gọi mình.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng – dù tôi biết loài sói chẳng hề có tuyến mồ hôi.
Về đến nhà, tôi lập tức hiện lại hình người, lảo đảo bước vào trong với đôi chân run rẩy.
"Wolfa?"
Mẹ Lia vội vàng chạy lại.
"Mẹ... Mẹ ơi... Con không làm được..."
Mẹ Lia dang rộng vòng tay đón tôi vào lòng.
Khoảnh khắc ấy, những ký ức kinh hoàng từ kiếp trước bỗng xẹt qua như một cuốn phim tài liệu đen trắng.
Người mẹ ở thế giới kia... Những trận đòn roi...
Những lời lăng mạ...
Tôi bất giác nhắm chặt mắt, chờ đợi một cơn thịnh nộ.
Nhưng Lia thì khác.
Mẹ ôm lấy tôi, hơi ấm dịu dàng bao bọc lấy linh hồn đang run rẩy.
"Mẹ cũng vậy thôi, mãi đến năm mười ba tuổi mẹ mới bắt đầu biết săn đấy."
"Ba con thì hơi đặc biệt một chút... Nhưng mẹ tin chắc ông ấy sẽ không bao giờ trách mắng con đâu."
Đúng như lời mẹ nói, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía cửa.
"Wolfa!"
Ba Varon đã trở lại hình người, hớt hải chạy vào.
Tôi thoáng chút sợ hãi, nhưng nhìn kỹ lại, trên gương mặt ấy chẳng hề có lấy một nét giận dữ.
"Ba xin lỗi. Là lỗi của ba."
Ba ôm chầm lấy tôi.
Một cái ôm hơi chặt đến mức nghẹt thở, nhưng lại khiến lòng tôi bình yên lạ thường.
"Ba không cố ý làm con sợ. Chúng ta sẽ làm lại, từng chút một thôi nhé."
Tôi im lặng gật đầu, vùi đầu vào ngực ba.
Ngày hôm nay chắc chắn sẽ là một ký ức không bao giờ phai nhạt.
Thất bại nhưng không bị đánh đập.
Làm sai nhưng không bị sỉ vả.
Điều đó lẽ ra là lẽ thường tình, nhưng với tôi, nó là một món quà vô giá khiến trái tim tôi nghẹn ngào vì hạnh phúc.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận