Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Kiếm Chúc (Dịch)
  4. Chương 1: Hiểu mộng (1)

Kiếm Chúc (Dịch)

  • 4 lượt xem
  • 1419 chữ
  • 2026-06-10 09:59:41

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

 

 

Bóng tối sâu thẳm trống rỗng, cơn gió lạnh thấu xương, những bóng người thấp thoáng dao động xung quanh.

 

Ánh chớp vô thanh rải xuống sắc xanh u ám, bừng sáng chỉ trong chớp mắt rồi biến mất không tăm tích.

 

Lệ!

 

Tiếng chim hót trong trẻo truyền đến bên tai Đinh Tùng Ngôn, làm hắn rùng mình, trong trạng thái mông lung chợt lóe lên chút ánh sáng tinh thần.

 

Đây là đâu...

 

Mình đang ở đâu...

 

Mơ ư? Đinh Tùng Ngôn chợt hiểu ra, ký ức trước đó theo đó dồn dập ùa về.

 

Mẹ kiếp!

 

Hắn tràn đầy không cam lòng và căm phẫn mắng thầm một câu trong lòng, phần nào hiểu được trạng thái hiện tại là gì rồi.

 

Sao lại gặp phải mấy tên ngốc bốc đồng chứ?

 

Khi còn trẻ, hắn trưởng thành sớm, thông minh, học giỏi, thể thao cũng không tồi, luôn tự đánh giá bản thân rất cao, không coi người này ra gì, chẳng xem kẻ kia vào mắt, tâm tính kiêu ngạo đến mức mục hạ vô nhân. Đến khi rời khỏi ghế nhà trường, hắn nhanh chóng bị xã hội thực tế nghiền ép, sự tự tin cùng kiêu hãnh bị đập cho nát vụn. Dù không muốn thừa nhận, song hắn biết, khoảng thời gian đó, cả con người hắn vừa tự ti lại vừa nhạy cảm.

 

Nhà dột lại gặp mưa rào, sau đó nhà lại xảy ra chuyện. May mắn thay luôn có người đồng hành, động viên và ủng hộ, giúp hắn từ một trạng thái không lành mạnh, thiếu lý trí, luôn làm tổn thương những người xung quanh và chính mình, dần nắm bắt được cơ hội. Hắn từng chút một tìm lại sự tự tin, bước ra khỏi vũng lầy, cuối cùng khởi nghiệp thành công, nắm trong tay khối tài sản không nhỏ.

 

Hắn vốn tưởng mọi thứ sẽ ngày càng tốt đẹp, sau bữa tiệc tối đã chọn một quán ăn vỉa hè để cùng vài nhà đầu tư, đối tác quan trọng tiếp tục ôn nghèo nhớ khổ, vẽ nên tương lai. Trong lúc đó, nhà đầu tư cùng mấy thanh niên trẻ tuổi ở bàn bên cạnh xảy ra cãi vã, bắt đầu xô xát. Hắn vội vàng tiến lên can ngăn, cố gắng hóa giải cuộc xung đột này. Ôm suy nghĩ "con nhà giàu không ngồi hiên gãy" cùng nguyên tắc người có cuộc sống hạnh phúc thì nên nhượng bộ, hắn thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần đại trượng phu co được dãn được, định xin lỗi bồi thường ngay tại chỗ, nhẫn nhịn chịu nhục, nào ngờ...

 

Đại ca à, anh có bệnh đúng không?

 

Có chút chuyện nhỏ như thế mà anh đã rút dao đâm người?

 

Anh nói sớm là anh có bệnh, thì tôi đã tránh xa một chút rồi. Nhà đầu tư chết vẫn tốt hơn tôi chết chứ!

 

Có cần phải manh động thế không!

 

"May quá, có vẻ như chưa chết... Ờm, hẳn là cũng chưa tỉnh..." Suy nghĩ của Đinh Tùng Ngôn không được rõ ràng cho lắm, vẫn mang theo vẻ mông lung.

 

Hắn nỗ lực muốn khiến bản thân tỉnh lại từ giấc mơ này, song lại cảm thấy cơ thể bị một vật nặng vô hình đè ép, mỗi bước đi đều vô cùng gian nan. Đôi mắt dường như bị một tấm rèm hóa từ bóng tối quấn quanh, mở ra, nhìn không rõ; nhắm lại, không khép kín được.

 

Lệ!

 

Tiếng chim hót lại từ xa truyền đến, tựa như cách biệt một thế giới, mờ mờ ảo ảo.

 

Đinh Tùng Ngôn theo bản năng đi về phía có tiếng chim hót, loạng choạng lảo đảo.

 

Hắn ngày càng tỉnh táo, bước đi ngày càng nhanh, ngày càng nhẹ nhõm.

 

Xung quanh bóng tối như khói, thân ảnh như mơ, tiếng chim hót không dứt phảng phất là sự chân thật duy nhất của thế giới này.

 

Chợt, một tia sáng chiếu rọi vào không gian tăm tối này, hết tia này nối tiếp tia khác.

 

Đôi mắt Đinh Tùng Ngôn đột ngột mở bừng ra, lại bị ánh sáng chói lóa làm cho nhắm tịt lại, rơm rớm nước mắt.

 

"Lệ lệ lệ, lệ lệ lệ..."

 

Tiếng chim hót trong trẻo êm tai vang vọng bên tai Đinh Tùng Ngôn, ngay ở vị trí không xa, tựa hồ chỉ cách một bức tường.

 

"Tỉnh rồi?" Một giọng nói đầy kinh hỉ theo đó vang lên, còn êm tai hơn cả những tiếng chim hót kia.

 

Đinh Tùng Ngôn cuối cùng cũng thích ứng được với hoàn cảnh ngập tràn ánh sáng, một lần nữa mở mắt ra.

 

Hắn vừa cảm nhận trạng thái cơ thể, tìm kiếm cơn đau đớn lẽ ra phải có, vừa nhìn về phía người đứng trước mặt.

 

Đó là một thiếu nữ mới mười bốn mười lăm tuổi, búi tóc kiểu Song Loa Kế, mặc áo ngắn đối khâm cổ thẳng màu trắng ngà viền bạc, phía dưới mặc một chiếc váy lụa mỏng manh màu vàng nhạt, mặt mũi thanh tú như tranh vẽ, thanh tân sạch sẽ, linh động tú mỹ.

 

Lúc này, thiếu nữ đang ngồi xổm trước mặt Đinh Tùng Ngôn, khuôn mặt tràn đầy vẻ quan tâm nhìn hắn.

 

Đinh Tùng Ngôn cũng là người từng tham gia vô số buổi tiệc xã giao thương mại, từng ăn từng uống từng trải nghiệm nhiều, song vẫn bị dung mạo xinh đẹp của thiếu nữ này làm cho hoa mắt một chốc.

 

Dẫu vậy, hắn lại để ý đến một vài vấn đề khác hơn:

 

Đây là bệnh viện nào?

 

Y tá đi làm mặc Hán phục có phải quá thiếu chuyên nghiệp rồi không? Bệnh nhân không được yên tâm cho lắm đâu!

 

"Tình hình, của tôi, thế nào rồi?" Đinh Tùng Ngôn cất tiếng mới phát hiện cổ họng khô khốc, tựa như cuống họng vẫn chưa thuộc về mình.

 

Cùng lúc đó, hắn theo thói quen quan sát hoàn cảnh xung quanh.

 

Vừa nhìn, hắn lại ngớ người:

 

Đây không phải là bệnh viện, mà là một ngôi miếu hoang có bức tượng thần tàn khuyết, cỏ dại mọc um tùm trong kẽ gạch đá. Ánh nắng mang theo tiếng chim hót dần lùi xa, xuyên qua những lỗ hổng và khung cửa sổ trống rỗng chiếu rọi vào nơi này, còn bản thân hắn đang tựa lưng vào một cây cột gỗ, ngồi bệt dưới đất.

 

Bị nhận nhầm là đã chết, vứt xác nơi hoang vu hẻo lánh, tình cờ gặp được thiếu nữ mặc Hán phục đến chụp ảnh sao? Thời đi học từng đọc qua vô số tiểu thuyết, Đinh Tùng Ngôn theo bản năng lóe lên ý nghĩ như vậy.

 

Hắn lập tức gạt bỏ khả năng này, bởi vì lúc đó có rất nhiều người chứng kiến, đầu đường còn có một chiếc xe cảnh sát, đám ngốc bốc đồng kia không thể nào có cơ hội mang "xác" bỏ trốn.

 

Thiếu nữ hớn hở trả lời câu hỏi của Đinh Tùng Ngôn:

 

"Ta xem qua rồi, không sao cả!"

 

Không sao? Đinh Tùng Ngôn cúi đầu nhìn xuống phần bụng của mình.

 

Không đau chút nào... khung cảnh này... cách ăn mặc này...

 

Chẳng lẽ, xuyên không rồi sao?

 

Đừng mà, mình còn chưa bắt đầu tận hưởng nhân sinh mà!

 

Đinh Tùng Ngôn chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía thiếu nữ kia, cân nhắc, thăm dò hỏi:

 

"Cô là?"

 

Hắn vừa nãy đã nỗ lực tự dò xét tình trạng cơ thể hiện tại, không tìm thấy nửa mẩu ký ức vụn vặt nào, ngược lại là những hồi ức quá khứ của bản thân nhờ vào trải nghiệm trước đó, lại một lần nữa trở nên rõ ràng.

 

Trong tình huống này, nếu diễn kịch để che giấu sự thật bản thân không biết gì cả, thì trong những lần tiếp xúc sinh hoạt hằng ngày sau này, rất khó để không lộ ra sơ hở. Có tùy cơ ứng biến thế nào đi nữa cũng vô dụng, bởi vì một lời nói dối cần phải dựa vào nhiều lời nói dối khác để lấp liếm, khi mà chuyện gì cũng phải nói dối, thì việc bị vạch trần chỉ là chuyện sớm muộn.

 

Do đó, dưới tiền đề chưa hiểu rõ cụ thể tình cảnh, nói "một phần sự thật" là lựa chọn tốt hơn, tối ưu hơn. Sau này cũng không cần phải dốc hết tâm trí đi diễn kịch, ngày ngày nơm nớp lo sợ, những người xung quanh sẽ tự tìm ra lời giải thích hợp lý cho hắn.

 

Thiếu nữ búi tóc Song Loa Kế ngả người về sau một chút cho ngay ngắn, đôi mắt trong nháy mắt sáng rực lên, dùng giọng điệu tựa như đang diễn tuồng tươi cười đáp:

 

"Đệ đệ ngoan của ta, đệ không nhận ra tỷ tỷ rồi sao?"

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top