Ngày hè nóng bức, mây trắng lưa thưa.
Đinh Tùng Ngôn đứng trong con hẻm nhỏ hẹp chỉ vừa hai người đi qua, vờ như đang tận hưởng ngọn gió lùa mát mẻ.
Vừa nãy hắn thực sự có ý định dọa một vố Trần Vũ Lượng, vị Trần phiên chủ có thể đang nấp đâu đó gần đây quan sát hoặc "nghe lén". Hắn định thẳng thừng hô to: "Trần phiên chủ, xin mời ra mặt gặp nhau!"
Nhưng sau khi suy đi tính lại, hắn quyết định từ bỏ ý nghĩ đó.
Nếu Trần Vũ Lượng quả thực đang ở quanh đây, làm vậy chẳng khác nào khích tướng, ép ông ta phải lộ diện. Khi ấy, tình hình sẽ trở nên vô cùng phức tạp. Không loại trừ khả năng ông ta vì bị dồn vào chân tường mà nảy sinh ý định liều chết làm bậy. Nên biết rằng, Vọng Lâu giám sát chỉ đe dọa được những kẻ còn đường lùi, chứ chẳng dọa nổi những kẻ đã ôm tâm lý liều mạng ăn thua đủ. Nhỡ đâu chuyện tồi tệ đó thực sự xảy ra, Đinh Tùng Ngôn trong chốc lát chỉ còn biết trông cậy vào sự bảo vệ của Dư tiên sinh. Mà việc ưu tiên bảo vệ một người khó hơn rất nhiều so với việc ôm quyết tâm phải chết để giết một người.
Dưới tiền đề đã nắm được sơ bộ sự việc, lại có hy vọng giải quyết êm xuôi nguy cơ, Đinh Tùng Ngôn chẳng hề muốn mang tính mạng mình ra mạo hiểm.
Bởi vậy, hắn chỉ dùng giọng điệu trò chuyện bâng quơ để hỏi "Trần phiên chủ lúc này đang ở đâu".
Đây là một lời nhắc nhở ngầm gửi đến Dư tiên sinh đang núp trong tối, rằng Trần Vũ Lượng có khả năng đang lẩn trốn quanh đây.
Hắn không chắc Dư tiên sinh có hiểu được ẩn ý này hay không. Nhưng nếu đã không chắc, thì cứ coi như ông ta không hiểu đi.
Gã mũi sư tử hoàn toàn mù mờ trước câu hỏi của Đinh Tùng Ngôn:
"Đương nhiên là ở Tiểu Thuyền Bang của chúng ta rồi."
Đinh Tùng Ngôn lại chuyển hướng:
"Trần phiên chủ am hiểu loại võ công nào?"
Đây cũng là hỏi "giúp" Dư tiên sinh. Mặc dù với tư cách là thành viên của bang phái đối địch, Dư tiên sinh rất có thể đã nắm rõ tình hình, nhưng để cho chắc ăn, Đinh Tùng Ngôn vẫn phải hỏi cặn kẽ.
"Ai mà chẳng biết điều đó, ngươi hỏi làm gì? "Huyền Quy Thần Công"!" Gã mũi sư tử vẫn không hiểu ý đồ của Đinh Tùng Ngôn.
Đinh Tùng Ngôn hỏi gặng thêm:
"Trần phiên chủ có giỏi về nhìn xa hay đế thính (nghe kỹ) không?"
Hắn không biết thế giới này dùng từ ngữ ngắn gọn nào để chỉ loại võ công giúp tăng cường thính giác, đành theo bản năng chọn một thuật ngữ trong kinh Phật.
Gã mũi sư tử sững lại:
"Trần phiên chủ có thể nghe thấy cả những tiếng động nhỏ nhặt cách xa hai mươi trượng..."
Nói đến đây, gã dường như cũng bừng tỉnh:
Trần phiên chủ có khi đang ở ngay gần đây!
Gần như cùng lúc đó, Đinh Tùng Ngôn nghe thấy tiếng động nhỏ truyền đến từ đầu hẻm phía sau lưng, phảng phất như có bóng đen vụt qua.
Ngay sau đó, Dư tiên sinh đội chiếc mũ nhỏ màu đen, mặc bộ đồ ngắn tối màu chẳng biết từ đâu phóng tới, thân ảnh như quỷ mị thoắt ẩn thoắt hiện rồi biến mất hút.
Nhanh thật đấy... Đinh Tùng Ngôn vừa mới cảm thán trong lòng, gã mũi sư tử đã như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, chẳng màng đến việc quay người lại, đã cắm đầu cắm cổ cắm đầu bỏ chạy về phía một đầu hẻm khác.
Giỏi cho tên Đinh Nhị Lang nhà ngươi, dám gài bẫy ta!
Đinh Tùng Ngôn vẫn còn muốn moi thêm vài thông tin. Nhìn tướng chạy của gã mũi sư tử có vẻ chẳng biết chút võ công nào, hắn liền vứt que kẹo hồ lô đi, vội vã đuổi theo.
Một cuộc rượt đuổi không hề sử dụng võ lực dẫn đến phá vỡ cấm lỵ thế này, hắn nghĩ Vọng Lâu sẽ chẳng bận tâm can thiệp, trừ phi gây ra náo loạn lớn hay làm ảnh hưởng đến nhiều người.
Rầm rầm rầm, gã mũi sư tử chạy đến đầu hẻm, định vòng qua một gốc cây cổ thụ cành lá sum suê tán rộng để chuyển hướng tháo chạy.
Đột nhiên, một đôi bàn tay to bè, ngăm đen màu đồng từ sau thân cây thò ra, tóm gọn lấy bả vai gã mũi sư tử. "Xoẹt" một tiếng, gã bị lôi tuột vào góc khuất do bức tường hẻm và tán cây tạo thành.
Đinh Tùng Ngôn nãy giờ vẫn đứng trong hẻm mà chẳng hề phát hiện ra đằng sau gốc cây lại có người nấp sẵn!
Chỉ trong nháy mắt, Đinh Tùng Ngôn đã chạy đến nơi, không kịp phanh lại, liền nghe thấy một âm thanh đánh đập trầm đục, cùng với tiếng xương gãy răng rắc rợn người.
Cuối cùng hắn cũng dừng bước, lập tức quay người lại, cố gắng lùi xa khỏi gốc cây cổ thụ kia.
Quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ!
"Nhị Lang Nhị Lang, là ta đây!" Một giọng nói quen thuộc vang lên từ góc khuất sau gốc cây.
Đại ca? Đinh Tùng Ngôn sửng sốt nhìn sang, vừa vặn thấy Đinh Đại Ngưu ló nửa khuôn mặt ra, vội vã chào hỏi hắn một tiếng rồi thụt vào ngay.
Đôi mắt to như chuông đồng hằn lên những tia máu, râu quai nón và da mặt đã lấm tấm vài giọt máu đỏ tươi.
Đinh Tùng Ngôn cau mày, suy nghĩ một lát, liền giả vờ như có nhu cầu đi vệ sinh gấp, bước vài bước đến bên hông gốc cây, nơi có thể nhìn thấy rõ tình hình trong góc khuất.
Hắn đứng úp mặt vào tường hẻm, hai tay thò xuống thắt lưng, dùng khóe mắt liếc sang. Chỉ thấy gã mũi sư tử nằm sõng soài trên mặt đất, khuôn mặt như thể bị búa tạ giáng xuống, lõm sâu vào trong. Máu tươi bắn tung tóe lên người gã và cả khuôn mặt Đinh Đại Ngưu. Gã đã tắc thở tự bao giờ.
Đinh Đại Ngưu chùi nắm đấm dính đầy vụn xương và máu thịt vào quần áo của gã mũi sư tử. Gã nghiêng đầu, gãi gãi gáy, ngại ngùng nói với Đinh Tùng Ngôn:
"Nhị Lang, sáng nay ta nói dối đệ đấy. Nương bảo Dư tiên sinh chỉ có một thân một mình, chưa chắc đã bảo vệ được đệ chu toàn, nên bảo ta hôm nay đừng đến bến tàu nữa, mà âm thầm đi theo đệ."
Đinh Tùng Ngôn ngơ ngác gật đầu, chỉ vào gã mũi sư tử:
"Chết rồi sao?"
"Ta mới đấm một cái là hắn đã chết ngắc rồi." Đinh Đại Ngưu thành thật gật đầu. Trong đôi mắt to như chuông đồng chẳng hề có lấy một tia sợ sệt hay hốt hoảng, điềm tĩnh như thể đang rủ đệ đệ ra bến tàu kiếm chút đồ ăn.
Phản ứng đầu tiên của Đinh Tùng Ngôn là báo cảnh sát, à không, báo quan. Thế nhưng cả người hắn cứ như trên mây.
Anh ruột của mình cứ thế mà giết một mạng người sao?
Ta chỉ muốn bắt hắn lại, tra hỏi chi tiết vụ giao dịch "Bí Truyền Sơn Hải Kinh" năm xưa thôi mà...
Dù nói như vậy, số người biết chuyện lại mang lòng thù hận sẽ giảm đi một, mà kẻ chết cũng là thành viên bang phái. Nhưng trước nay ta vẫn luôn là một công dân tốt tuân thủ pháp luật cơ mà!
Nhìn dáng vẻ tỉnh bơ của Đinh Đại Ngưu, Đinh Tùng Ngôn chợt động lòng:
"Đại ca, đây không phải lần đầu tiên huynh giết người đúng không?"
Đinh Đại Ngưu nghiêm túc suy nghĩ vài nhịp thở rồi đáp:
"Trên đường đến phủ Định Giang, ta từng giết vài tên."
Lưng Đinh Tùng Ngôn chợt căng cứng, nhưng lại thấy chuyện này "cũng hợp lý".
Lúc trước, khi hắn nhận xét với Hứa Trường An rằng thiếu nữ váy trắng kia dám lặn lội đường xa đến phủ Định Giang mà không cần che giấu dung mạo, lại còn ngây thơ, chưa trải sự đời, nếu không phải con nhà trâm anh thế phiệt thì cũng là võ công cao cường, thực chất hắn cũng liên tưởng đến tình cảnh nhà mình:
Nhan sắc của Khinh Yên nào kém gì thiếu nữ váy trắng kia, nương cũng là người có tư sắc hơn người. Dù ra đường luôn đội mũ duy mạo che chắn kỹ càng, lúc đến phủ Định Giang ắt hẳn cũng phải bỏ tiền thuê thương đội lớn hoặc thuyền lớn hộ tống để đảm bảo an toàn. Thế nhưng đường xa dịu vợi, nào lường trước được chữ ngờ. Cả nhà năm miệng ăn cũng chẳng phải đối tượng được bảo vệ đặc biệt, khả năng xảy ra sự cố, bị bọn đạo chích nhắm đến là điều hoàn toàn có thật.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận