Dù đã từ bỏ ý định bán thông tin về Ám Ảnh Giới cho Amber, Gawain vẫn có tính toán riêng.
Hắn tràn đầy hiếu kỳ với Ám Ảnh Giới, hay nói đúng hơn, hắn hiếu kỳ với toàn bộ thế giới này.
Cho nên một ngày nào đó, hắn nhất định phải hiểu rõ tất cả.
Chuỗi dấu chân này không kéo dài quá xa.
Có lẽ do hoàn cảnh đặc thù của Ám Ảnh Giới, khiến những phán đoán quen thuộc về khoảng cách xa gần ở thế giới vật chất trở nên vô dụng ở nơi này.
Gawain và Amber chỉ đi theo dấu chân một đoạn ngắn, một căn nhà gỗ đã đột ngột xuất hiện ngay trước mắt.
Căn nhà vừa nhỏ vừa tàn tạ, không biết đã đứng sừng sững ở đây bao lâu.
Xung quanh nhà có thể thấy một hàng rào không còn nguyên vẹn, nhìn độ thưa thớt đó thì chắc chẳng còn tác dụng phòng ngự gì nữa.
Ở một góc nhà, Gawain chú ý tới một vệt màu sắc.
Đó là màu của cỏ xỉ rêu, trông hết sức lạc quẻ trong cái thế giới chỉ có đen trắng này.
Và theo thời gian trôi qua, vệt màu ấy đang nhanh chóng phai nhạt đi.
Dấu chân của Betty kéo dài tận đến trước cửa nhà.
Amber rút tiểu chủy thủ ra, khẩn trương khoa tay múa chân trước ngực: "Chờ chút, lão gia ông định trực tiếp mở chế độ 'Thiên thần giáng lâm', xông vào chém dưa thái rau luôn à? Tôi đứng sau áp trận cho ông nhé."
Gawain nghĩ nghĩ, nén lại ý định túm cổ áo ném cô nàng này vào bãi mìn, mà chỉ một tay đặt lên chuôi của Khai Thác Giả Chi Kiếm, tay kia cẩn thận đẩy cánh cửa màu xám trắng ra.
Nhưng chẳng có bất kỳ đòn tấn công nào ập đến.
Bên trong căn nhà chỉ là một căn phòng bình thường, cổ xưa, lụi bại, hệt như một bức ảnh cũ đen trắng.
Nhưng bên trong lại có người.
Một người đàn ông râu tóc bù xù, mặc chiếc áo ngắn cũ nát đang ngồi sau cái bàn vuông giữa nhà.
Ông ta tiều tụy và tang thương đến mức Gawain chẳng thể đoán nổi tuổi thật.
Sau lưng người này có thể thấy hai cái giá gỗ đầy ắp những bình lọ và một cái bàn luyện kim cổ xưa.
Khắp phòng đều là những thiết bị thí nghiệm ma pháp, nhưng chúng chất đống cùng với đủ loại rác rưởi.
Bất kỳ ma pháp sư bình thường nào nhìn thấy cảnh tượng thê thảm keo kiệt này chắc cũng đều muốn bật khóc.
Người đàn ông sau bàn vuông ngẩng đầu nhìn Gawain, nở một nụ cười cứng ngắc: "À, khách quý. Đã lâu lắm rồi không có khách đến phòng thí nghiệm của ta. Lại còn là hai người?"
Amber thò cái đầu nhỏ ra từ sau Gawain, ánh mắt đầy cảnh giác: "Không... không đánh nhau chứ?"
Gawain không rút kiếm, nhưng cũng không để tay rời chuôi kiếm quá xa.
Hắn duy trì trạng thái sẵn sàng chiến đấu, bước vào trong: "Chúng tôi chỉ đi ngang qua, đang tìm một người. Một cô bé khoảng mười lăm mười sáu tuổi, tay cầm một cái chảo."
Nhưng người đàn ông sau bàn vuông dường như chẳng nghe thấy lời Gawain, chỉ cười chậm lụt và khẽ gật đầu: "Mời ngồi. Annie đang chuẩn bị cơm trưa. Trong rừng sâu núi thẳm này chẳng tìm đâu ra chỗ nghỉ chân, nếu không chê thì cứ ở lại dùng bữa."
"Annie?" Gawain vô thức hỏi lại.
"Là con gái ta," người đàn ông cười, "Rất ngoan."
Lúc này, tiếng thiếu nữ kinh hô truyền đến từ phía bên cạnh: "Lão gia?"
Gawain nhìn theo hướng âm thanh, thấy Betty đang đứng cạnh một cái cửa nhỏ nơi góc nhà với vẻ mặt kinh ngạc.
"Betty? Cô không sao là tốt rồi," Gawain lập tức thở phào, "Tôi đến đón cô đây."
Nhưng Betty lại khẽ lắc đầu.
Người đàn ông sau bàn vuông lúc này cũng nhìn về phía cô bé, ôn hòa hỏi: "Annie, cơm trưa chuẩn bị xong chưa?"
Betty khéo léo gật đầu: "Sắp xong rồi, ba ba."
Cô bé quay người chui trở lại phòng bếp.
Gawain và Amber trao đổi một ánh mắt, xác nhận người đàn ông kỳ quái kia không có phản ứng gì nên cũng bước theo.
Betty đang nấu cơm trong phòng bếp, dùng chính chiếc chảo bảo bối của mình.
Một ngọn lửa tái nhợt bốc lên trong bếp lò, những lát lạp xưởng trong chảo kêu xèo xèo.
Amber chú ý tới một điểm rất lạ: "Trong Ám Ảnh Giới mà cũng có thể nấu cơm ư?"
"Chuyện này là sao?" Gawain đi vào cạnh Betty, hạ giọng hỏi.
Nhìn thái độ cử chỉ của cô bé, có thể đoán ra cô không bị khống chế tinh thần, nhưng lại tự nguyện ở lại đây nấu cơm, còn gọi người đàn ông kỳ quái kia là "ba ba".
Việc này thực sự quá kỳ lạ.
"Tôi cũng không rõ lắm," Betty lộ ra vẻ mặt ngơ ngác như thường lệ, "Nhưng người đàn ông bên ngoài kia cứ như là coi tôi là con gái ông ấy vậy."
Amber trợn tròn mắt: "Thế mà cô cũng nghe lời nhận người ta làm cha luôn à?"
Betty lắc đầu: "Ông ấy rất đáng thương, nên tôi muốn làm cho ông ấy một bữa cơm rồi mới đi."
Gawain và Amber nhìn nhau.
Sau đó, Betty đột nhiên thò tay vào túi tạp dề, rút ra một cuốn bút ký cổ xưa đưa cho Gawain.
"Lão gia, cho ngài này. Đây là người đàn ông kia đưa cho tôi. Trong này có nhiều thứ tôi không hiểu, nhưng ngài chắc là đọc được."
Gawain nghi hoặc nhận lấy cuốn bút ký không dày lắm, mở ra rồi vội vàng lướt qua những trang cuối cùng.
Amber tò mò ghé đầu lại gần: "Cái gì thế? Để tôi xem, công thức ma pháp à? Sắp xếp phù văn hả?"
Bị mớ ký hiệu phức tạp và biểu thức toán học làm cho choáng váng, cô nàng bán tinh linh ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác nhìn Gawain: "Hóa ra cái lão quái dị kia lại là một pháp sư à?"
"Nói chính xác thì là một dã pháp sư," Gawain cuộn cuốn bút ký lại, gõ lên đầu Amber một cái, "Mà nãy vào cửa thấy bao nhiêu thiết bị thí nghiệm ma pháp thế kia mà cô còn không nhận ra à!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận