Đang săm soi lá bùa bằng giấy vàng, trước mắt Trương Nguyên Thanh bỗng hiện lên một dòng thông báo màu xanh lam:
[Tên: Trấn Thi Phù]
[Loại hình: Vật phẩm tiêu hao]
[Công năng: Trấn áp thây ma]
[Giới thiệu: Được chế tạo bởi một Dạ Du Thần cường đại, là khắc tinh của mọi loại âm vật hệ Thi. Dán lên trán đối phương để kích hoạt phong ấn.]
[Ghi chú: Hàng dùng một lần, miễn đổi trả.]
Mấy dòng chữ xanh này nhìn y hệt giao diện thuộc tính nhân vật, rõ ràng đây là chỉ dẫn từ "Linh Cảnh".
Từ lúc bước chân vào ngôi miếu cổ quái quỷ này, đây là lần đầu tiên anh thấy bảng thông báo hiện ra.
"Chắc chắn là hàng xịn rồi!"
Trương Nguyên Thanh lầm bầm, nhanh tay gấp gọn lá bùa, nhét tọt vào túi áo jacket rồi kéo khóa kín mít.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh lại kéo khóa ra.
Anh sực nhớ tới một tình tiết trong tiểu thuyết võ hiệp: Có gã kiếm khách nọ thích làm màu, quấn vải quanh kiếm thật chặt cho nó phong trần.
Đến lúc kẻ thù tìm tới tận bàn ăn để huyết chiến, gã chưa kịp tháo đống vải ra thì đã bị đối phương xiên cho một lỗ.
Nguyên nhân cái chết: Tháo phụ kiện quá lâu.
"Thôi, cứ để hờ hờ cho chắc ăn."
Trương Nguyên Thanh bỏ qua chiếc gương đồng, thận trọng mở quyển sách cổ ố vàng, mủn nát ra xem.
Bên trong viết:
“Bái sư vào miếu Tam Đạo Sơn nương nương đã được hai năm rưỡi, tôi đã biết chữ và bắt đầu tập viết. Đại sư huynh bảo, đợi sư phụ siêu độ vong hồn xong trở về núi, ông ấy sẽ chính thức dẫn dắt tôi nhập môn, truyền thụ thuật Thôn Nguyệt Dưỡng Hồn. Đây là pháp môn cơ bản để trở thành một Dạ Du Thần.”
“Yến Vương phản loạn, thiên hạ đại loạn. Sư phụ là cao thủ đứng đầu mạch Dạ Du Thần ở phủ Tùng Hải, không thể khoanh tay đứng nhìn nên phải xuống núi siêu độ vong linh. Nếu không, chiến sự chưa dứt mà âm họa đã nổi lên thì dân chúng coi như xong đời.”
Trương Nguyên Thanh cảm thấy bả vai hơi mỏi, liền đưa tay bóp nhẹ.
Theo phán đoán của một sinh viên rành đọc truyện như anh, đây là một quyển nhật ký tu hành.
Dựa vào bút tích và các từ khóa như “Yến Vương phản loạn”, có thể xác định mốc thời gian là thời Chiến dịch Tĩnh Nan trong lịch sử.
Nhưng anh không dám chắc ngôi miếu này có thật hay không, vì trong đây nhắc toàn những thứ sặc mùi huyền huyễn như "Tu hành", "Dạ Du Thần", "Thuật Thổ Nạp", "Phù Lục"... nghe thôi đã thấy "out trình" người thường rồi.
Anh xoay khớp vai cho bớt mỏi, mắt láo liên nhìn quanh phòng, tai dỏng lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Sau khi chắc chắn không có gì bất thường, anh mới đọc tiếp.
Đến đoạn sau, vài trang giấy đã bị xé mất, nội dung bắt đầu trở nên dồn dập và đáng sợ:
“Mặt trời lặn, bóng tối bao trùm. Tôi nghe thấy tiếng gõ cửa, cứ ngỡ sư phụ về nên mừng rỡ ra mở. Nhưng đứng đó không phải ông ấy, mà là Đại sư huynh – người đã mất tích đêm qua.”
“Đại sư huynh đã trở lại, nhưng tôi chẳng thấy vui chút nào, bởi vì huynh ấy... đã chết rồi. Huynh ấy về đây với cái xác không hồn, lồng ngực máu me đầm đìa, trái tim đã bị ai đó móc mất tích.”
“Đại sư huynh nhìn trừng trừng vào tôi, thều thào đúng một câu: Đừng tin lão già đó (sư phụ)!”
Chữ viết mấy đoạn này nghệch ngoạc, run rẩy. Có thể tưởng tượng lúc viết những dòng này, tâm lý của chủ nhân nhật ký đã hoàn toàn sụp đổ.
Trương Nguyên Thanh lật trang tiếp theo thì thấy trống trơn.
Nhật ký kết thúc ở đó.
"Vãi thật... 'Đừng tin sư phụ' là ý gì?"
Cú "quay xe" cực gắt này khiến Trương Nguyên Thanh cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Chẳng lẽ lão từ giữ miếu mới là trùm cuối?
Kẻ móc tim các đệ tử chính là lão ta?
Anh lại day day bả vai, nhét quyển nhật ký vào túi áo của cái xác, rồi cầm chiếc gương đồng định chuồn lẹ.
Thế nhưng, khi khóe mắt vô tình liếc qua mặt gương dưới ánh trăng, cả người anh bỗng cứng đờ như bị điểm huyệt.
Ánh trăng lạnh lẽo phản chiếu qua gương đồng, hiện rõ hình ảnh của anh. Và ngay trên lưng anh, có một kẻ đang nằm úp sấp.
Kẻ đó mặt trắng bệch như bôi vôi, môi tím ngắt, đôi con ngươi trắng dã không có lòng đen, đang nghiêng đầu gối lên vai anh, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào mặt anh qua gương.
Một luồng khí lạnh chạy dọc từ xương cụt lên thẳng đỉnh đầu, Trương Nguyên Thanh như con mèo bị dẫm phải đuôi, nhảy dựng lên khỏi mặt đất, miệng phun ra một câu chửi thề kinh điển:
"Đm nó!!!"
Đây là phản xạ thuần túy của con người khi bị dọa cho bay màu linh hồn.
thì anh đã hiểu tại sao vai mình lại nặng như đeo tạ, và tại sao cái xác kia lại phải mang theo gương đồng bên người.
Là để xem có "vong" nào đang đu bám mình không chứ sao!
"Nó leo lên từ lúc nào thế? Lúc vào sân hay lúc vào phòng này? Đứa nào cho mình dũng khí để đi thám hiểm thế này, Lương Tĩnh Như à?!"
(Ghi chú: Ca sĩ Lương Tĩnh Như có bài hát nổi tiếng tên "Dũng Khí").
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận