“Hồ chứa nước Lâm Cảng, cấp B. Yêu cầu: Vượt hồ.”
Ghi chú: Thủy quỷ sẽ kéo chân bạn xuống nước. Tuyệt đối đừng phản kháng, chỉ cần nín thở đủ hai phút, chúng sẽ tự rời đi.
“Tân Nương Quỷ, cấp A. Yêu cầu: Động phòng với Tân Nương Quỷ đến sáng.”
Ghi chú: Cô dâu là một "vưu vật" tuyệt sắc nhưng cực kỳ cuồng dã. Cô ấy sẽ không làm hại chú rể, miễn là bạn đủ sức "chiến đấu" đến bình minh. Tuy nhiên, về mặt lý thuyết, không người đàn ông nào trụ vững được đến lúc đó. Đây gần như là phó bản "vô giải", trước mắt chỉ có một vị hảo hán sống sót trở về, nhưng từ đó về sau, anh ta mắc chứng ám ảnh và ghét phụ nữ dữ dội.
...
Trương Nguyên Thanh càng đọc càng thấy "sai sai".
Quá đơn giản?
Những nhiệm vụ này, trừ cái vụ cần một "quả thận bằng thép" để đối đầu với Tân Nương Quỷ ra, thì tỉ lệ sống sót đều rất cao.
Thế nhưng, nhiệm vụ hắn nhận lại là Đường hầm Xà Linh cấp S.
Hắn kéo xuống dưới cùng, dòng chữ đập vào mắt:
“Đường hầm Xà Linh: Độ khó: CHƯA XÁC ĐỊNH. Nhiệm vụ: CHƯA XÁC ĐỊNH.”
“Ghi chú: Cực kỳ hung hiểm. Lịch sử ghi nhận 12 người vào, 1 người sống sót nhưng tâm thần phân liệt, quay lại lần hai thì bỏ mạng. Hiện tại: CHƯA CÓ TIỀN LỆ VƯỢT ẢI THÀNH CÔNG.”
Dòng chữ cuối cùng được tô màu đỏ tươi như máu.
Trương Nguyên Thanh chết lặng, mặt không còn một giọt máu.
…………….
Trong văn phòng sang chảnh, Lý Đông Trạch đang ngồi bắt chéo chân trên sô pha, tay trái cầm ly vang đỏ, tay phải kẹp điếu xì gà, trông "chill" hết mức.
Hắn vừa báo cáo việc chiêu mộ được một Dạ Du Thần cho cấp trên.
Vị Bách Phu Trưởng trẻ tuổi kia vốn đang thèm khát thành tích để củng cố vây cánh, gặp được một "mầm non" bối cảnh sạch sẽ như Trương Nguyên Thanh thì chẳng khác nào nắng hạn gặp mưa rào.
Cấp trên đã hứa sẽ ghi cho hắn một quân công lớn.
Ở cái chốn Bạch Hổ Binh Chúng này, quân công là tất cả!
Rầm!
Cánh cửa thủy tinh bị đá văng không thương tiếc, Quan Nhã sải bước trên đôi giày cao gót lao vào. Lý Đông Trạch nhíu mày, nhấp một ngụm rượu rồi nhắc nhở:
“Quan Nhã à, cô làm thế này là mất đi sự tao nhã rồi đấy...”
“ Thập trưởng! Thằng nhóc mới tới... nó trúng phải Đường hầm Xà Linh rồi!”
Quan Nhã nói thẳng tuột.
Phụt!
Lý Đông Trạch lập tức biến thành "máy phun sương", rượu vang bắn tung tóe. Hắn chẳng buồn lau miệng, chống bàn đứng phắt dậy, giọng rít lên:
“Đường hầm Xà Linh?! Ôi lạy Chúa, cái thằng ngu xuẩn đáng xuống địa ngục này, xem cậu đã gây ra chuyện gì kìa!”
Hắn vác gậy chống ba chân bốn cẳng chạy ra khu làm việc, thấy "tân binh" của mình đang ngồi đực mặt ra nhìn màn hình.
Thấy Lý Đông Trạch đến, Trương Nguyên Thanh mếu máo:
“Thập trưởng, anh xem tôi còn cơ hội cứu chữa nào không? Hay là... mình hủy hợp đồng luôn cho nhẹ nợ?”
Lý Đông Trạch nhìn hắn với ánh mắt thâm trầm, cái kiểu nhìn như thể vừa tán đổ được "crush" thì phát hiện ra đó là đứa em gái thất lạc nhiều năm của mình vậy.
Hít một hơi thật sâu, Thập trưởng trầm giọng: “Phó bản đầu tiên là thử thách cá nhân của mỗi Hành Giả. Không ai giúp được cậu cả. Đó là cái giá để cậu có được sức mạnh siêu nhiên.”
Trương Nguyên Thanh gật đầu cái rụp, lòng nặng trĩu.
Lý Đông Trạch nói tiếp: “Tôi sẽ báo cáo lên trên, hy vọng kho dữ liệu cấp cao có chút "trick" hay chiến thuật gì đó về cái hầm rắn này, bằng không thì... đúng là hết cứu. Thôi, về nhà chờ tin đi, có gì tôi báo ngay qua app.”
Dù không phải Dạ Du Thần, nhưng là một "lão làng" trong giới, Lý Đông Trạch quá hiểu sự kinh tởm của cái phó bản này.
Từ trước đến nay, trong tư liệu của quan phủ, "mạng đầu" của Đường hầm Xà Linh vẫn là một ẩn số chưa ai giải được.
Lý Đông Trạch bồi thêm một câu: “Nhớ viết báo cáo chi tiết những gì cậu thấy trong đó ra nhé. Biết đâu lại là di ngôn đáng giá đấy!”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận