Hắn chợt nhận ra bản thân chẳng có điều gì đặc biệt luyến tiếc, cũng không có tâm nguyện nào cháy bỏng chưa thành.
Là một sinh viên có gia cảnh khá giả, cuộc đời hắn vốn trôi qua êm đềm, chẳng chút gợn sóng.
Chỉ những kẻ đã nếm trải đủ thăng trầm, mới mang theo mình một bụng những tiếc nuối không thể buông bỏ.
"Ê, vào gánh tao đi này!"
Dì nhỏ uốn éo vòng eo, giọng nũng nịu gọi.
Nhìn bóng lưng nuột nà của cô, ánh mắt Trương Nguyên Thanh dần trở nên dịu lại.
Hắn ngồi xuống cạnh dì nhỏ, đón lấy tay cầm game từ tay cô.
Nếu cuộc đời chỉ còn lại hơn mười tiếng đồng hồ, chơi nốt ván game với "bà dì" này cũng là một lựa chọn không tồi.
Trong tiếng nhai khoai tây chiên rôm rốp cùng màn chỉ đạo "mồm" líu lo của dì nhỏ, Trương Nguyên Thanh cũng phá đảo trò chơi. Hắn nhìn đồng hồ, đã 11 giờ đêm.
"Khá đấy, đúng là có khiếu làm game thủ."
Dì nhỏ mút đầu ngón tay trắng nõn, vỗ vai cháu trai khen ngợi, tiện tay chùi luôn vết nước bọt còn dính trên môi vào áo hắn.
"Khiếp, dì bẩn thế!"
Trương Nguyên Thanh lộ vẻ kỳ thị ra mặt.
"Xì, đây là quỳnh tương ngọc dịch đấy nhé, sướng mà không biết đường hưởng."
Giang Ngọc Nhị mặt dày tuyên bố.
"Quỳnh tương ngọc dịch à? Thế bao nhiêu tiền một cân để con mua?"
Trương Nguyên Thanh cười khẩy.
"Tiền nào mua nổi, nhưng nếu là mày thì dì có thể miễn phí cho mấy ngụm."
Giang Ngọc Nhị chu mỏ, làm bộ muốn dính nước miếng lên người hắn.
Trương Nguyên Thanh vội ngửa người ra sau né tránh.
Cạch!
Tay nắm cửa bị vặn mở. Bà ngoại đứng ở cửa, cau mày nhìn hai đứa.
Hai "chiến thần game" lập tức ngồi thẳng lưng như cây gỗ.
"Mày có định ăn cơm không hả?"
Bà ngoại mắng: "Đêm thức ngày ngủ, hở ra là chơi game. Làm người không muốn, muốn đắc đạo thành tiên, đang ở dưới đất lại muốn bay lên trời à?"
Trương Nguyên Thanh buông tay cầm: "Cháu biết rồi mà, ra ăn ngay đây."
Bà ngoại liếc xéo cô con gái bằng ánh mắt lạnh như băng, dì nhỏ lập tức xám xịt mặt mày, lủi thủi chạy biến về phòng.
………….
Cơm tối vẫn được giữ ấm, bà ngoại hâm lại thức ăn cho nóng.
Trương Nguyên Thanh ăn qua loa cho xong bữa rồi trở về phòng. Hắn mở Ô Vật Phẩm (Inventory), xác nhận Trấn Thi Phù vẫn nằm im lìm trong đó.
Tiếp theo, hắn kiểm tra lại giao diện thuộc tính cá nhân.
Vừa cầu nguyện Lý Đông Trạch sẽ mang lại tin tốt, hắn vừa xâu chuỗi lại từng chi tiết nhỏ tại Miếu Sơn Thần.
Trong lúc chơi game với dì nhỏ, hắn chợt nảy ra một cảm ngộ mới:
Linh Cảnh vốn dĩ là một trò chơi, mà đã là trò chơi thì chắc chắn phải có quy luật. Chỉ cần tìm được "logic" của nó, dù hắn chỉ là một tên gà mờ chân yếu tay mềm, vẫn có cơ hội phá đảo thành công.
Đang lúc miên man suy nghĩ, tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên khiến tim Trương Nguyên Thanh hẫng một nhịp. Hắn chụp lấy điện thoại, màn hình hiện số lạ.
"Alo, Trương Nguyên Thanh phải không?"
Đầu dây bên kia là một giọng nữ đầy gợi cảm.
Trương Nguyên Thanh mừng rỡ ra mặt, vội hỏi:
"Có thông tin về phó bản Đường Hầm Xà Linh rồi đúng không chị?"
Quan Nhã "ừm" một tiếng:
"Thập trưởng đã lấy được tài liệu chi tiết hơn rồi, anh ấy bảo chị gửi vào email cho cậu. Biết hội trẻ tụi em chẳng bao giờ ngó ngàng đến hòm thư nên chị gọi điện báo trước một tiếng."
Đúng là làm việc với "người nhà nước" có khác, chọn gia nhập chính phủ quả là bước đi đúng đắn nhất đời hắn.
Tâm trạng Trương Nguyên Thanh lập tức rạng rỡ hẳn lên. Hắn kiềm chế thôi thúc muốn nhảy bổ vào máy tính, thành khẩn nói:
"Chị cảm ơn Lý Thập trưởng và chị Quan Nhã giúp em nhé. Chờ em vượt qua phó bản thí luyện này, nhất định sẽ mời mọi người một bữa thịnh soạn."
Vượt qua thí luyện sao...
Quan Nhã thầm thở dài.
Cô ngập ngừng một lát rồi đổi tông giọng nhu hòa hiếm thấy:
"Được, chị chờ cậu."
Cô đã xem qua tài liệu từ Thái Nhất Môn gửi tới.
Nội dung bên trong chỉ mang lại cảm giác lạnh lẽo và tuyệt vọng. Hèn chi Thập trưởng cả ngày hôm nay mặt mày cứ ủ dột như đưa đám.
Trong mắt Lý Đông Trạch, hạt giống Dạ Du Thần mới chiêu mộ này gần như chắc chắn sẽ phải "ngỏm" trong nhiệm vụ thí luyện lần này.
Cúp máy, Trương Nguyên Thanh kéo chiếc ghế công thái học lại, vội vàng khởi động laptop. Hắn lướt qua hàng loạt thư rác để tìm email của Quan Nhã.
Tải xuống tệp đính kèm.
-----
[Hồ sơ Linh Cảnh]
Nhiệm vụ chính tuyến 1: Sinh tồn trong vòng 3 giờ.
Nhiệm vụ chính tuyến 2: Thám hiểm Linh Cảnh số 0079.
"Giống hệt nhiệm vụ của mình..."
Trương Nguyên Thanh chấn động.
Đây là dấu hiệu tốt, thông tin càng sát thì cơ hội sống càng cao.
"Bối cảnh của Linh Cảnh 0079 thực chất không phải là đường hầm, mà là một ngôi miếu cổ thời Minh mang tên: Tam Đạo Sơn Nương Nương Miếu.
Theo phỏng đoán, vị Nương Nương này hẳn là một Dạ Du Thần cấp bậc cực cao, hoặc có lẽ đã vượt xa cảnh giới đó. Hiện chưa rõ thời Minh có tồn tại vị Nương Nương phong hoa tuyệt đại này thật hay không, hay đây chỉ là một sản phẩm hư cấu của Linh Cảnh."
Tiếp sau đó là một đoạn dài miêu tả về truyền thuyết Tam Đạo Sơn Nương Nương, hoàn toàn trùng khớp với những gì Trương Nguyên Thanh đã thấy trong miếu.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận