Nhà cậu anh ở ngay căn đối diện. Dạo trước, mợ – vốn là tiểu thư lá ngọc cành vàng – cùng ông cậu tính tình phóng khoáng đã dắt nhau đi du lịch nước ngoài, thành ra dạo này ông anh họ toàn sang nhà anh ăn chực.
“Nó bảo tối nay phải tăng ca, trực đêm không về... Cái thằng này, hễ làm việc là bán sống bán chết, chả bù cho lão bố nó suốt ngày ăn chơi lêu lổng, đúng là hai thái cực.” Bà ngoại vừa dọn dẹp vừa càm ràm.
Tăng ca à... Trương Nguyên Thanh hụt hẫng "ồ" một tiếng rõ dài.
Ăn xong, anh và dì nhỏ Giang Ngọc Nhị ai về phòng nấy, bỏ mặc bà ngoại lụi cụi dưới bếp xử lý đống chiến trường bát đĩa.
...
Vừa vào phòng, Trương Nguyên Thanh đã chốt cửa kỹ càng, rút điện thoại gọi ngay cho ông anh họ. Không gặp trực tiếp được thì đành "call" vậy, dù biết qua điện thoại thì khó mà nói hết được sự tình.
Thế nhưng, đáp lại anh chỉ là giọng tổng đài lạnh lùng: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."
"Lại họp hành gì rồi?"
Anh ngán ngẩm cúp máy. Ông anh làm Đội trưởng Đội trị an nên chuyện bận bù đầu, ăn ngủ thất thường, mất liên lạc là chuyện cơm bữa. Anh cũng quen rồi.
Trương Nguyên Thanh thả mình xuống giường, mắt dán lên trần nhà, đầu óc bắt đầu nhảy số lung tung...
Giả sử vụ anh Binh mất tích là do có kẻ nhúng tay, mục tiêu là tấm thẻ đen, vậy mình phải cực kỳ cẩn thận. Phương án tối ưu nhất là đưa thẻ cho anh họ để lão nộp lên trên. Với vị thế của Sở cảnh sát Tùng Hải, thế lực bên tỉnh Giang Nam chắc cũng không dám làm càn.
Nhưng vấn đề là, tấm thẻ đen "bốc hơi" rồi! Trương Nguyên Thanh vò đầu bứt tai đầy bất lực.
Một vật hữu hình mà biến mất không dấu vết, nghĩ thôi đã thấy nổi da gà. Không có thẻ thì lấy gì mà "nộp cho quốc gia" đây? Hay cứ khai thật với lão anh rồi nghe sắp xếp nhỉ, dù sao mình cũng chỉ là thằng sinh viên quèn, tuổi gì mà đòi cân cả thế giới.
Đột nhiên, trán anh đau nhói, cảm giác nóng rát như có bàn ủi áp vào. Anh đưa tay gãi, nhưng càng chạm vào cơn đau càng dữ dội hơn.
"Cái quái gì thế này?"
Anh bật dậy, lảo đảo đi tới trước gương bên cửa sổ. Trong gương là gương mặt của một chàng trai trẻ trung với những đường nét thanh tú, làn da trắng trẻo, chưa hề có sự phong sương hay nét khắc khổ của kẻ sớm lăn lộn với đời. Đó là một khuôn mặt tràn đầy nhựa sống của tuổi thanh xuân.
Nhưng ngay giữa trán anh, một dấu ấn trăng tròn màu đen hiện lên rõ mồn một, sống động như thật với những vết lồi lõm mô phỏng địa hình mặt trăng. Phía dưới dấu ấn ấy là một thứ trông như "thanh tiến độ" đang nhấp nháy con số: 90%.
"Cái..." Trương Nguyên Thanh kinh hãi lùi lại mấy bước, suýt thì ngã ngửa. Anh dùng sức chà xát trán mình nhưng cái ấn ký đó như đã ăn sâu vào da thịt, không tài nào xóa nổi.
Thứ này ở đâu ra? Xuất hiện từ lúc nào? Những suy nghĩ hỗn loạn xen lẫn hoảng loạn bủa vây lấy tâm trí anh.
"Khoan đã! Hình vẽ này... chẳng phải là vầng trăng đen trên tấm thẻ sao?"
Anh khựng lại, đầu óc chợt lóe sáng. Tấm thẻ không mất, mà nó đã "nhập" vào người anh theo một cách thức siêu nhiên vượt xa hiểu biết của nhân loại.
Trong lúc còn đang ngơ ngác, con số dưới trăng đen nhảy lên 92%. Mỗi lần con số thay đổi, trán anh lại nóng ran như lửa đốt.
Hiện tượng siêu nhiên? Công nghệ đen? Hay là mình bị ảo giác?
Giây phút ấy, nội dung bức thư lại hiện lên trong tâm trí: Đây là món quà có thể thay đổi cuộc đời cậu...
"Tấm thẻ này đích thị là bảo vật rồi! Vậy là mình đoán đúng, có kẻ thèm muốn nó nên anh Binh mới phải gửi cho mình rồi mất tích..."
Vừa lo lắng cho anh Binh, Trương Nguyên Thanh vừa không nén nổi sự tò mò, mắt dán chặt vào thanh tiến độ đang nhích dần. Khi nó đạt 100%, chuyện gì sẽ xảy ra?
Sau vài đợt nóng rát liên hồi, thanh tiến độ cuối cùng cũng chạm mốc tuyệt đối. Ngay lập tức, một giọng nói cơ khí lạnh lẽo, không chút cảm xúc vang lên bên tai:
[ Khởi động lại Thẻ nhân vật thành công... ]
Họ và tên: Đợi đặt tên (Vui lòng đặt tên ngay)
Chủng tộc: Nhân loại
Nghề nghiệp: Dạ Du Thần
Cấp bậc: 0
Kỹ năng: Không
Giá trị kinh nghiệm: 0%
Giá trị đạo đức: 60 (Giá trị khởi tạo)
Dưới mục Giá trị đạo đức còn kèm theo một dòng chú thích đầy mùi mỉa mai:
"Tuyệt đối đừng để đạo đức xuống dưới mức 60. Trước kia bạn không có quyền lựa chọn, nhưng bây giờ, làm ơn hãy làm người tốt!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận